Sự thật phía sau cuốn sổ tiết kiệm 50 triệu của người mẹ khuyết tật

Một sự hiểu lầm đã khiến tôi bỏ mặc người mẹ tật nguyền suốt 10 năm…

Phải đến 10 năm nay, tôi mới quay lại quê hương của mình, nơi tôi đã được sinh ra và lớn lên ở đây. Đây là một chuyến đi rất khác, vì lâu lắm rồi, tôi chưa gặp lại người mẹ của tôi.

Mẹ tôi tần tảo một mình nuôi con

Cách đây 10 năm, tin vào lời gièm pha từ vợ, nên tôi đã hiểu lầm mẹ tôi, suốt 10 năm không một lần về quê thăm bà. Mãi cho tới gần đây, hai vợ chồng tôi ly hôn, nhiều chuyện trong quá khứ mới được hé lộ. Điều khiến tôi đau lòng nhất là việc bỏ rơi người mẹ tật nguyền của mình.

Đúng vậy, mẹ tôi là một người khuyết tật. Bà ấy không may bị câm điếc bẩm sinh. Để rồi, năm tròn 20 tuổi, bà có thai, bố tôi là ai, tôi không rõ, ông bà ngoại tôi càng lại không biết.

Thế nhưng, thay vì trách móc mẹ tôi, ông bà ngoại coi tôi là món quà mà ông trời bù đắp cho đứa con gái thiệt thòi. Vì vậy, cho dù ngày ấy nhà tôi rất nghèo nhưng mẹ tôi vẫn quyết cho tôi đến trường, học bằng được con chữ.

Hình minh họa

Bà làm nhiều việc để trang trải nuôi tôi, bà mò cua, bắt ốc, ăn cơm với rau mắm, và nhường miếng thịt duy nhất cho con trai. Tuổi thơ tôi dù có thiếu thốn vật chất nhưng vẫn tràn ngập tình yêu thương. Nhờ được mẹ và ông bà ngoại yêu thương chăm sóc, tôi khá thông minh, sáng dạ, học giỏi, năm nào cũng được huyện trao học bổng.

Sau này, trong suốt 4 năm tôi đại học, mẹ chắt chiu từng đồng dành dụm, để gửi lên cho tôi mua máy tính, mua sách vở, mua giáo trình ngoại ngữ… Rồi cứ mỗi lần về nhà, tôi lại thấy đôi tay mẹ thêm chai sần, đôi mắt thêm trũng sâu, những lúc ấy tôi xót xa trong lòng lắm. Lúc ấy tôi đã tự nhủ với lòng, sẽ kiếm thật nhiều tiền, sau này đón mẹ lên thành phố, phụng dưỡng mẹ.

Sóng gió đến từ những hiểu lầm không đáng có

Sau này thành tài, mới ra trường được 5 năm, tôi đã mua được nhà, lấy được vợ và đã đón mẹ lên ở chung. Nhưng mà, mọi chuyện bắt đầu từ lúc ấy, chẳng ngờ, chung sống mới được một năm, mọi chuyện bắt đầu rối ren.

Chẳng là, Vợ tôi sinh ra trong nhà khá giả, và tất nhiên căn nhà hai vợ chồng tôi ở cũng có một nửa tiền cô ấy đóng góp. Có một lần, vợ tôi kêu mất đồ trang sức. Tôi bảo cô ấy tìm kĩ lại xem có nhầm lẫn gì không?

Nhưng chuyện mất trộm còn chưa lắng xuống, thì lại đến chuyện cậu con trai 1 tuổi của tôi ngày nào cũng xuất hiện vết tím bầm trên người, có khi còn rõ cả vết ngón tay cấu véo. Lúc ấy, vợ tôi sụt sịt khóc lóc, cho rằng thằng bé ở nhà cả ngày với bà nội, những vết thâm tím đó không ai khác ngoài bà gây ra. Người giúp việc chỉ làm theo giờ, gắn bó với cô ấy từ ngày chưa lấy chồng nên không thể nào là giúp việc được. Phần lớn, mọi điều nghi vấn, trách móc của vợ đều đổ dồn vào mẹ tôi.

Hình minh họa

Tất nhiên là, lúc đầu tôi tin tưởng và một mực bênh vực mẹ tôi, vì vậy nên hai vợ chồng tôi cãi vã suốt ngày. Lúc ấy, mẹ tôi nhìn nét mặt các con, cũng hiểu đôi phần nên phiền lòng, nhiều lần xách đồ định bỏ về quê. Tôi không đồng ý nên giữ mẹ lại, giằng co thế nào, không ngờ làm rơi túi đồ, dây chuyền, vòng vàng của vợ tôi văng tung tóe từ túi đồ ra.

Lúc này, cô vợ tôi được thể lu loa, làm ầm nhà lên. Mẹ tôi mắt đỏ hoe, nhưng bà không nói được, đành tay không ra khỏi nhà.

Lúc ấy, tôi không còn bênh vực mẹ, tôi chuyển sang ghét bỏ bà, cũng không tìm nghe bà giải thích. Tôi không ngờ, mẹ có thể làm những việc đáng xấu hổ như vậy. Lúc đấy tôi giận mẹ lắm, vợ tôi lại nói thêm vài câu, từ đó tôi nhất không về thăm bà, cho dù bà nhờ người nhắn tin hỏi thăm, bẵng đi một cái đã 10 năm trôi qua…

Chừng ấy năm tôi bỏ rơi mẹ, nhưng mẹ chưa bao giờ bỏ rơi tôi

Sau này, vợ chồng tôi cũng không chung sống được với nhau, phải ly hôn vì cô ấy có người khác, công việc làm ăn của tôi cũng cũng đổ sông đổ bổ bể. Tôi về nhà cũ, dọn dẹp đồ mang sang nơi ở mới, lúc này bất ngờ nghe lén được vợ nói chuyện với bạn thân. Hóa ra, chỉ vì không muốn sống chung với mẹ chồng quê mùa, mà 10 năm tước, chính cô ấy là người đánh con và lén bỏ vàng vào túi xách của mẹ chồng, hòng vu oan cho bà, lấy cớ đuổi bà về quê.

Nghe được sự việc mà tôi sững sờ không tin vào tai mình, hóa ra, đây mới là sự thật…

Hình minh họa

Lúc này, người chị họ hàng xa hẹn gặp và đưa cho tôi cuốn sổ tiết kiệm 50 triệu đồng. Chị ấy kể, đây là số tiền mẹ dành dụm từ tiền bán lợn gà… ở quê, nhờ gửi cho tôi. 10 năm, suốt 10 năm tôi bỏ mặc người mẹ tật nguyền, thế nhưng tôi không ngờ, đến lúc sa cơ, tôi lại nhận được món quá từ bà. Hóa ra chỉ có tôi bỏ rơi bà suốt chừng ấy năm, chứ bà chưa bao giờ bỏ rơi tôi, dù là trong suy nghĩ.

Mẹ tôi bây già yếu đi nhiều lắm, đôi mắt đã lòa vì khóc nhớ con nhớ cháu. Nhìn thấy bóng mẹ, lòng tôi nghẹn lại… Về đến cổng, mẹ tôi ngồi đó, còm cõi, đôi mắt mờ đục hướng ra xa. Đến khi tôi khẽ cầm bàn tay mẹ, đôi mắt đó mới phấn chấn đôi chút. Tôi đã gục vào lòng mẹ, bật khóc như một đứa trẻ.

Cả cuộc đời, tôi không thể tha thứ cho bản thân vì thái độ với mẹ ngày trước. Cuộc đời này, có mẹ là một điều quý giá, mong rằng, đừng ai phạm phải sai lầm giống tôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.