Sài Gòn đêm giãn cách: Mẹ đơn thân chưa kịp lớn, bồng con thơ nhặt rác kiếm ăn

Là trẻ mồ côi chưa kịp lớn, vừa đủ 17 tuổi đã làm mẹ một con, cộng thêm Sài Gòn những ngày dịch bệnh giãn cách, khiến cuộc sống lang bạt của bà mẹ đơn thân vô cùng chật vật.

Mẹ đơn thân chưa kịp lớn, không người thân, em lớn lên như cây dại giữa đời…


Những ngày này Sài Gòn vô cùng vắng vẻ, và khi về đêm, đường Sài Gòn lại càng trở lên cô quạnh hơn bao giờ hết. Phố xá không còn tiếng còi xe, hàng quán đóng cửa, tất cả đềum im lìm lạnh lẽo. Thế nhưng, trên đường phố vẫn lác đác vài người, có người vì công việc, lại có người vì mưu sinh, giống như em Lê Thùy Trang (17 tuổi, ngụ Q.4) vẫn một mình lặng lẽ ngồi xổm dưới những gốc cây to bới rác.

Đêm đã về khuya, nhưng Trang vẫn miệt mài bới tìm, nhặt nhạnh những mảnh chai nhựa, giấy vụn hay đâu đó một mẩu thức ăn thừa để qua bữa tối.

Hai cô gái tên Trang cùng chung số phận có con khi chưa đủ tuổi vị thành niên và sống bằng nghề nhặt ve chai (Ảnh chụp màn hình)

Trang chia sẻ: “Mấy bữa nay người ra đường ít, chai nhựa cũng ít, em đi từ tối tới giờ mới được nhiêu đây”, thế rồi cô gái chỉ vào chiếc thùng carton chứa hơn chục chai nhựa và vài lon bia nhỏ.

Theo Thanh Niên, dù mới 17 tuổi nhưng con của Trang đã sắp thôi nôi. Trang tâm sự, mẹ bỏ đi từ khi em chưa tròn tuổi, ba nuôi em lên tám thì cũng bỏ rơi. Không bố mẹ, không người thân, em lớn lên như cây dại giữa đời.


Kể về biến cố cuộc đời, Trang nói, năm 15 tuổi, em gặp một người đàn ông nói thương và muốn lấy em. Thiếu thốn tình cảm gia đình lại mơ ước có được một mái ấm, Trang đồng ý thuê phòng trọ ở chung. Vài tháng sau, Trang biết mình có bầu. Người đàn ông ở cùng tuy thương em nhưng gia cảnh nghèo khó phải bỏ đi làm xa, lâu lâu, gửi cho Trang chút tiền trang trải, rồi dịch bệnh đến nay cũng biệt tăm biệt tích. Người mẹ trẻ ôm con đợi chờ trong căn trọ không một đồng trong túi. Đứa con cả ngày khóc đòi sữa, vậy nên buộc lòng Trang phải ôm con ra đường kiếm sống.


Khi được hỏi vì sao em không tìm tới các hội nhóm cứu trợ từ thiện? Bà mẹ trẻ ngờ nghệch: “Em không có xe, có hôm em bế con đi bộ tới điểm cho thì người ta đã nhận và tan hết. Em có nhờ người để ý khi có cứu trợ gọi để chạy qua xin. Họ gọi cho hàng xóm, hàng xóm qua gọi, em chạy tới nơi thì cũng đã không còn gì”.

Ảnh chụp màn hình

Nhưng Trang vẫn cám ơn trong lòng khi nhiều người thấy mẹ con Trang đáng thương, những người nhận được cứu trợ trước đó cũng chia lại cho một chút thức ăn. Vài hộp sữa, vài cái bánh ngọt cho đứa con trai. Vậy mà Trang đã mừng lắm.

Con là người thân duy nhất của em trên đời, vẫn giữ niềm tin vào tương lai

Thương cảm cảnh người mẹ trẻ đơn thân đèo bòng con thơ trong mùa dịch, nhiều người trong khu trọ khuyên Trang đưa con lên chùa hoặc gửi trại trẻ mồ côi nuôi giúp. Nhưng Trang nói dịch này, bên đó họ không nhận, với cả, trên hết là Trang chưa từng có ý định đưa con mình cho ai nuôi cả, em tâm sự thật thà: “Em là trẻ mồ côi, lớn lên không có ba mẹ buồn lắm. Lúc bệnh đau em chỉ mong một lần được gặp mẹ, được ba yêu thương. Bởi thế, dù chết đói em cũng không bỏ con. Con là người thân duy nhất của em trên đời”.


Trang nghiệm ra rằng, ông trời không bao giờ dồn em vào bước đường cùng. Ở những lúc bế tắc nhất, em đều nhìn thấy một lối nhỏ khác để bước qua. Trong mùa dịch này, lúc đói, khổ nhất em lại có được một người mẹ nuôi tên Hoa. Bà Hoa sống bằng nghề thu mua ve chai của những người bán vé số nhặt dạo rồi bán lại cho vựa lớn.


Bà Hoa cũng có một người con gái hơn Trang một tuổi (trùng hợp là con bà Hoa cũng lay lắt lề đường và có bầu năm 17 tuổi) nên bà thương và cưu mang Trang. Tuy không giúp nhiều nhưng lúc khó khăn, bệnh tật bà là chỗ dựa tinh thần để mẹ con Trang cố gắng. Trang bảo, ở với mẹ nuôi, em làm gì sai thì mẹ mắng nhưng đói thì mẹ chia đồ cho ăn. Không giúp được về mặt kinh tế nhưng lúc khó khăn này Trang cảm thấy mình có một gia đình. Con Trang có người để gọi là bà ngoại, em nghe cũng thấy ấm áp.

Ảnh chụp màn hình

Đứa con nhỏ của Trang tên ở nhà là ku Tin (mọi người hay gọi là “A Kay” vì Trang thường một nách ôm con kể cả lúc làm việc).
Ngày trước, “em cu Tai ngủ trên lưng mẹ”, được mẹ hát ru khi giã gạo: Ngủ ngoan a Kay ơi, ngủ ngoan a Kay hỡi (Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ – Nguyễn Khoa Điềm) còn ngày nay, em ku Tin cũng ngủ trên vai mẹ ngày đêm nhưng mẹ không có sức (và cũng không còn tâm trí) để hát ru vì mẹ bận dồn sức… nhặt ve chai.

Dù chưa đầy 1 tuổi, nhưng đêm nào bé ku Tin cũng theo mẹ ra đường kiếm ve chai. Có hôm quá nửa đêm mà mẹ con vẫn lang thang ngoài đường. Với ku Tin, ở nhà hay ngoài đường cũng không khác nhau, cứ buồn ngủ là em gục vào vai mẹ ngủ. Nhưng em rất ngoan, đặt đâu ngồi đó, không khóc không quấy.

Suốt ngày theo mẹ ở ngoài đường nên chẳng mấy khi ku Tin được mặc quần. Tiện đâu đặt đó, khi đi nhặt ve chai Trang không mang theo nhiều quần cho con nên cứ tiểu ướt thì vắt quần lên cây, đợi khô mặc tiếp không có quần thay. Nhìn đứa con nhỏ thó đang bò trên nền gạch, Trang bảo: “Em nghe người ta nói nó suy dinh dưỡng mà em cũng không biết phải làm gì”.


Mấy hôm nay túng quá, Trang đành gửi con cho mấy đứa trẻ bán mít (con của dân lao động nghèo) gần cầu Ông Lãnh để tranh thủ nhặt rồi về sớm. Trong số đó có Trần Tấn Phát, 8 tuổi, cũng là trẻ mồ côi. Có lẽ đồng cảm với hoàn cảnh của Trang nên những lúc rảnh, Phát thường gọi: “Chị Trang đi lượm đi, mang A Kay em coi cho”. Trong khó khăn, hoạn nạn, dân nghèo lại giúp nhau bằng những việc đơn giản mà ấm áp như vậy…

Theo Thanh Niên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.