‘Chú lính chì’ dũng cảm ở Sài Gòn bị ‘văng’ khỏi bụng mẹ 7 năm trước giờ ra sao?

7 năm đã trôi qua sau biến cố đau xót đầu tiên trong đời, giờ đây cuộc sống hai cha con đã trở lại bình thường. Dù mỗi người chỉ còn lại một chân sau tai nạn, nhưng niềm lạc quan luôn hiện diện trên gương mặt hai cha con.

Anh Nguyễn Văn Nam (39 tuổi, quê huyện Chợ Mới, An Giang) tâm sự về con thơ ra đời trong tai nạn giao thông kinh hoàng. Người mẹ trên đường đi sinh thì gặp tai nạn giao thông, nhưng điều kỳ diệu là thai nhi đã “văng” khỏi lòng mẹ và được cứu sống như phép mầu để có tuổi thơ vui ngày nay, Theo Tuổi Trẻ.

Anh Nam chia sẻ: “Anh thông cảm nha, hổm rày vô vụ lúa bận làm không kịp thở. Mần lúa không có lơ là được, chỉ bỏ ruộng ít ngày là thất liền. Mùa này sâu rầy nhiều nên đi vô trỏng liên tục, ít về nhà lắm. Nhớ con quá trời quá đất mà gắng ở lại mần việc cho xong mới an tâm về…” .

Chưa dứt lời, anh Nam ôm chầm con sau nhiều ngày xa cách. Quốc Huy cũng quấn quýt lấy cha, liên tục hôn nựng lên má anh Nam, rồi hối thúc cha ghé tiệm tạp hóa gần nhà để mua… súng nước đồ chơi. Cậu bé vượt qua lằn ranh sinh tử năm nào giờ đây đã khôn lớn, kháu khỉnh và rất hoạt bát. Lò cò với một chân đã mất, nhưng cậu di chuyển vô cùng nhanh nhẹn.

Quốc Huy quấn quýt bên cha sau những ngày cha làm ruộng xa. (ảnh chụp màn hình TTO)

Sự cố định mệnh năm xưa

Nhắc sự cố năm xưa, anh Nam vẫn còn chùng giọng: “Lúc mẹ thằng Huy bị tai nạn chưa mất ngay, tui ngó sang kêu vợ niệm Phật. Còn con tui thì văng xa mấy mét, cảnh đó vẫn ám ảnh tui đến giờ. Nhưng nhớ lại không phải để dằn vặt, đau đớn, mà nhớ để quý cuộc sống hiện tại và càng thương con”.

Anh Nam kể lại, sau giây phút định mệnh kinh hoàng ấy, bé Quốc Huy được chuyển lên điều trị tại Bệnh viện Nhi Đồng 1 (TP.HCM) trong tình trạng hôn mê sâu, còn anh Nam thì nằm lại bệnh viện địa phương rồi mới lên Bệnh viện Chợ Rẫy. 

Nhưng cuối cùng, bé Huy cũng vượt qua được cấp cứu, giờ con đã 7 tuổi, tuy chỉ còn một chân, thiếu vắng hơi ấm và sữa mẹ nhưng em vẫn rất nhanh nhẹn, kháu khỉnh và hoạt bát.

Những ngày tháng đi qua giông bão…

Anh Nam tâm sự, hồi ấy anh nằm viện gần cả tháng, người nhà giấu nhẹm những thông tin sức khỏe của Quốc Huy vì sợ ảnh hưởng đến tinh thần anh. Mãi đến ngày xuất viện, anh mới được tài xế xe cứu thương chở sang bệnh viện thăm con.

Anh kể: “Cô hộ lý mang xe lăn xuống đẩy tui lên thăm con. Nhìn con chỉ được vài phút ngắn ngủi nhưng cảm xúc hỗn độn lắm. Hồi hộp, mừng rỡ, buồn tủi, thương con”.

Rồi khi tạm lành vết thương, anh Nam trở về quê nhà thắp nhang cho vợ rồi lên TP.HCM. Mất vợ, nỗi đau càng nhân lên gấp bội khi nhìn con thơ với một phần chân không lành lặn giống mình vì tai nạn giao thông. Dù vậy, anh dặn lòng phải nén nỗi đau lại để nuôi dạy con khôn lớn. Con người ta có cha có mẹ, con anh mồ côi mẹ ngay từ lúc chào đời nên anh hiểu mình phải làm cả cha lẫn mẹ cho con.

Anh bộc bạch, thời gian đầu què quặt, anh cũng gặp nhiều khó khăn. Anh cho biết, vất vả nhất là đưa con lên Sài Gòn khám định kỳ vì sức khỏe con yếu. Nhưng gần 2 năm nay, kể từ khi dịch COVID-19 bùng phát thì anh không lên Sài Gòn nữa.

Anh Nam cho biết, khoảng thời gian khó khăn nhất với bé Huy là lúc tập đi với chân giả khi mới hơn 11 tháng tuổi. Mỗi khi nhìn thấy cảnh con khó nhọc xoay xở với chân giả, khóc lóc khi tập đi, người cha cũng ứa nước mắt theo.

Anh Nam kể, hồi nhỏ bé Quốc Huy hay bị bệnh vặt. Đến hơn 2 tuổi, bé mới có thể đi đứng lẫm chẫm. Đến giờ thì chỉ khi đi học, con mới mang chân giả, về nhà là tháo ra mà vẫn chạy khắp nhà.

Anh cười thật thà: “Tui tháo chân giả ra là xem như thua, không bằng một phần nó”.

Mong con bình an, khôn lớn nên người


Bây giờ, anh Nam quanh quẩn suốt ngày với công việc đồng áng, hết sạ giống, giặm lúa, bơm nước rồi lại bỏ phân, thu hoạch để kiếm tiền nuôi con. Mỗi chuyến đi làm ruộng xa nhà của anh thường vài ngày. Xa con, anh nhớ đến quặn thắt lòng nên hễ lúc nào rảnh tay là anh lại chạy xe hơn 60km về nựng nịu con.

Hôm tôi ghé thăm, lâu lâu anh lại ôm con vào lòng, hôn lên trán con như thể anh cố gắng bù đắp cho những ngày xa cách. “Nghỉ hè là đòi cha chở vào ruộng. Nó khoái đi bơi lắm, trưa nào cũng bắt tui dẫn ra kênh nước cho nó bơi. Mới mấy ngày mà đen thùi lùi như con cá lóc” – anh Nam cười kể.

Bị mất một chân nhưng Quốc Huy vẫn di chuyển rất nhanh nhẹn. (Ảnh chụp màn hình TTO)

Anh Nam chia sẻ, nhà anh một năm mần hai vụ lúa, vì thế thời gian rảnh mùa nước nổi anh được trọn vẹn bên con. Người cha đơn thân kể: “Cha con quây quần cùng nhau, thương lắm, tui tranh thủ dạy chữ cho nó”.

Hiện nay bé Quốc Huy đang học trường tiểu học gần nhà, mỗi sáng đến trường bằng chiếc xe hơi điện đồ chơi. Hình ảnh cậu bé mang chân giả đến trường bằng phương tiện “lạ” đã quá quen thuộc với hàng xóm xung quanh, thầy cô và bạn bè.

Người cha thổ lộ: “Ban đầu tui chở đến trường vì sợ con đi đứng khó khăn rồi xe cộ. Sợ nhiều thứ lắm, sợ cả việc con bị bạn bè ăn hiếp. Cũng may, nó hiền nên bạn bè, thầy cô, hàng xóm đều thương mến và giúp đỡ”.

Anh Nam tâm sự, bé Huy ngoan nhưng “học hơi chậm” hơn bạn bè. Tuy là vậy, anh cũng không bao giờ quở trách, bởi con đến với đời này quá đau thương, thiếu thốn so với bạn bè.

Người cha âu yếm nhìn cậu con trai kháu khỉnh, rồi bộc bạch: “Xưa tui cũng ham học dữ lắm mà nhà nghèo nên không có tiền đi học. Giờ phải lo cho con học hành đến chốn. Nhìn con tiến bộ, lòng tui vui sướng khó tả lắm”.

Nghe vậy, bé Quốc Huy lại sà vào lòng, hôn lên má cha. Anh Nam cũng âu yếm nựng nịu con. Cơn mưa dông mù mịt đã tạnh, trời lại ửng sáng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.