Chiếc bánh sinh nhật muộn trên bàn thờ dành cho người mẹ F0 qua đời…

Xuất ngũ với biết bao dự định, cậu con trai mong muốn được làm nhiều thứ cho người mẹ tần tảo, nhưng trớ trêu thay, một tuần trước ngày sinh nhật, mẹ anh qua đời vì mắc Covid-19.

Câu chuyện về anh Thanh Tuấn (ngụ quận 4, TP.HCM), một quân nhân mới xuất ngũ. Người thanh niên chia sẻ: “Mẹ em là người tuyệt vời nhất”, từ khi là một cậu con trai nhỏ xíu, nắm tay mẹ đi chợ cho đến khi là người thanh niên rắn rỏi, được rèn luyện trong môi trường quân ngũ, trong tâm trí người con ấy, mẹ vẫn luôn tuyệt vời.

Anh Tuấn kể, mẹ là một người hiền lành, mẹ có gương mặt phúc hậu lắm. Hồi trước, khi Tuấn còn đang đóng quân ở Bình Dương xa nhà, và trong suốt những tháng năm quân trường ấy, mẹ anh vẫn hay gói ghém đồ đạc, đón xe lên thăm anh.

(Ảnh minh họa)

Rồi khi xuất ngũ, Tuấn mang theo biết bao dự định, sẽ mua cho mẹ món đồ này đồ kia, sẽ dẫn mẹ đi đây đi đó… Thế mà, những ước mong đó đành dang dở khi dịch bệnh kéo đến, rồi mẹ Tuấn nhận kết quả dương tính. Mẹ bị những cơn sốt hầm hập kéo đến làm cả cơ thể bà như rã rời. Do có bệnh nền, mẹ Tuấn trở nặng rất nhanh, bà khó thở liên tục và chỉ sau 3 ngày đã rơi vào hôn mê.

Không may, lúc bấy giờ bệnh viện quá tải, Tuấn đành để mẹ nằm điều trị tại nhà. Cứ đều đặn mỗi 2 tiếng, Tuấn lại chạy xe vun vút trên đường để chở bình oxy về cho mẹ. Tuấn tâm sự, anh nhớ mãi cái đêm mẹ trở nặng nhất, bà gần như không tỉnh táo. Không có xe cấp cứu, Tuấn và người nhà dìu mẹ lên chiếc xe taxi 7 chỗ để đến bệnh viện.

Đêm định mệnh ấy, Tuấn thức trắng. Anhnghẹn ngào nhớ lại: “Mình bóp bóng thở bằng cao su cho mẹ, bóp đến tay bật máu luôn nhưng mẹ vẫn ra đi. Bà không còn sức để nói những lời sau cuối với chị em mình”. Chỉ còn 1 tuần nữa là đến sinh nhật của mẹ…

Khi trở về, Tuấn ôm tro cốt mẹ trong chiếc hũ, một bàn thờ được lập ra giữa nhà. Tuấn thắp nhang để xua tan bầu không khí lạnh lẽo bao trùm trong nhà. Thế rồi, một tuần sau, nội của Tuấn cũng ra đi… Ngôi nhà tràn ngập hạnh phúc khi xưa, giờ đây chỉ còn lại người cha lớn tuổi không còn khả năng lao động, chị gái đang thất nghiệp và hai đứa cháu nhỏ….

Tuấn kể lại, hồi xưa, năm nào, cả nhà cũng sẽ tổ chức sinh nhật cho mẹ. Nhưng năm nay không còn nữa… chỉ còn chiếc bánh kem màu xanh được Tuấn mua đặt trên bàn thờ.

(Ảnh minh họa)

Một chiếc bánh màu trắng, được bắt hoa tím, có dòng chữ được viết nắn nót: “Chúc mừng sinh nhật mẹ, 52 tuổi”.

Tuấn nghẹn ngào: “Mình chưa bao giờ nghĩ mẹ sẽ ra đi, mình có quá nhiều điều chưa làm được cho mẹ. Sự mất mát này đến với mình quá bất ngờ. Lúc trước, mình đi làm về đuối sức chỉ tắm rửa, ăn uống rồi ngủ, ít dành thời gian cho gia đình. Cảm giác còn lại trong mình là sự hối hận”.

Rồi Tuấn chụp một bức ảnh về chiếc bánh kem, anh viết đôi dòng nhắn nhủ cuối cùng dành cho mẹ: “Mãi mãi tuổi 52. Chúc mừng sinh nhật mẹ của con”. Tuấn biết mình nợ mẹ những chuyến du lịch, những món ăn ngon, một cuộc đời hạnh phúc, đầy ắp yêu thương.

Nhiều người bắt gặp bài đăng ấy của Tuấn, đã bày tỏ sự đồng cảm, san sẻ đối với Tuấn khi anh phải trải qua nỗi đau mất người thân. Mong rằng, dịch bệnh sẽ nhanh chóng trôi qua, để không còn những nỗi đau chia lia như thế nữa. Sài Gòn đã quá đau thương rồi!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.