Trang Chủ » Mồ côi mẹ trong đại dịch, hai chị em ở Sài Gòn sống nương tựa vào nhau: Chị còn chưa kịp lớn đã thay mẹ nuôi em

Mồ côi mẹ trong đại dịch, hai chị em ở Sài Gòn sống nương tựa vào nhau: Chị còn chưa kịp lớn đã thay mẹ nuôi em

by Hồng Văn
82 Lượt xem

Ba mẹ chia tay đã nhiều năm, rồi mẹ không may qua đời vì nhiễm Covid-19, còn bà ngoại phải đi cách ly, hai đứa trẻ côi cút bơ vơ phải nương tựa vào nhau mà sống.

Đây là câu chuyện về gia đình hay em Trầm Ái Linh (16 tuổi) và Lê Trầm Ái Trinh (10 tuổi, hai em khác họ là vì lúc đặt tên, bà ngoại bị nhầm lẫn và giữ đến tận bây giờ) được báo Thanh Niên đăng tải.

Chị chưa kịp lớn phải thay mẹ nuôi em

Hai chị em Ái Trinh, Ái Linh thắp nhang trước bàn thờ mẹ.

Hai em sống trong con hẻm nhỏ ở ấp 3, xã Bình Hưng, H.Bình Chánh, TP.HCM từ nhỏ tới nay. Ba mẹ chia tay từ khi Linh đang học lớp 4, hồi đấy bé Trinh còn học mẫu giáo, hai chị em chỉ còn tình thương của mẹ và bà ngoại.

Mẹ của Linh là lao động chính trong nhà, hàng ngày mẹ đi làm thuê kiếm sống, còn bà ngoại ở nhà chăm sóc 2 cháu. Tới năm học lớp 8, vì nhà nghèo quá, Linh xin nghỉ học, đi làm phụ giúp mẹ nuôi em ăn học. Cô gái nhỏ bấy giờ đã phải làm đủ nghề, từ bưng bê đến công nhân gia công ở các xưởng sản xuất gần nhà, nhưng vẫn bữa no bữa đói…

Rồi đại dịch ập đến, hai mẹ con Linh đều thất nghiệp, thiếu thốn đủ đường, cả nhà lúc này phải sống nhờ vào tiền tích lũy và đồ từ thiện ở nhiều nơi gửi tặng…

Nhưng chưa dừng lại ở đó, biến cố lớn ập đến khi mẹ Linh bị nhiễm Covid-19. Em nghẹn ngào kể: “Ngày 15/8 vừa rồi mẹ bỗng nhiên bị cảm sốt. Cả nhà cứ nghĩ là do tắm lạnh hoặc ngủ dưới quạt mà thôi. Tầm 5 ngày sau con kêu mẹ đi xét nghiệm thì phát hiện mẹ bị dương tính. Con để ngoại và em sang nhà cậu ở, còn con ở nhà chăm sóc mẹ mỗi ngày. Hai ngày sau ngoại cũng bệnh theo, người sốt, ói rồi cũng phát hiện dương tính…”

Rồi không lâu sau thời gian tự điều trị ở nhà, mẹ Linh có biểu hiện trở nặng, không ăn được, lại thêm ói mửa. Rạng sáng 21/8, Linh dậy thật sớm nấu ăn cho mẹ, chuẩn bị thuốc xông mong mẹ khỏe mạnh trở lại.

Linh rơi nước mắt kể: “Nhưng con đâu biết đó là lần cuối gặp mẹ. Đến sáng, con mở cửa vào phòng thì thấy mẹ nằm bất động, lạnh ngắt”.

Hai chị em Ái Trinh, Ái Linh thắp nhang trước bàn thờ mẹ

Mẹ mất rồi, giờ hai em chỉ còn bà ngoại. Nhưng lúc này ngoại phải chuyển đi cách ly ở nhà cậu, nên hai đứa trẻ bỗng chốc bơ vơ trong căn nhà trước đó đầy tiếng cười. Khi đội mai táng đến nhà, Ái Linh và Ái Trinh chỉ được đứng ngoài xa nhìn vào.

Linh kể: “Lúc ấy con khấn mẹ hãy ra đi thanh thản, đừng suy nghĩ nhiều, đã có con chăm sóc cho em”.

Con nhớ mẹ lắm, con cứ nghĩ trong đầu là mẹ đang sống ở bên kia

Trong căn nhà nhỏ xíu chỉ rộng khoảng 20 vuông, Linh đặt một chiếc bàn xếp nhỏ, một chiếc ghế, trên ghế là bộ quần áo của mẹ, rồi thắp nhang thờ cúng. Có như vậy hai em mới cảm thấy mẹ như đang ở bên mình.

Mãi đến khi tro cốt mẹ được đưa về nhà, Linh dốc hết toàn bộ số tiền còn lại mua nhang đèn, giấy tiền vàng mã để cúng mẹ cho tươm tất. Thế nhưng cũng chỉ là 3 chén cơm trắng, trên mỗi chén đặt 3 lát tàu hủ mỏng…. Cạnh đó là hai đĩa trái cây Linh mua vội ngoài chợ. Một tấm ảnh cũ của mẹ đã xỉn màu được chụp từ lâu được hai chị em đặt trước hũ cốt, rồi hai đứa trẻ thắp nhang cúng mẹ, ôm nhau khóc nức nở.

Linh tâm sự, những ngày đầu mẹ mất, nhiều đêm hai chị em nhớ mẹ quá, mở cửa ngồi trước nhà, nhìn lên trời ước cho thời gian quay trở lại… Đó là khoảng thời gian cô đơn và khó khăn nhất với hai chị em Linh và Trinh.

Em gái Linh là bé Ái Trinh mới chỉ học lớp 5 nhưng đã phải chịu nỗi đau mất mẹ. Trinh ngô nghê chia sẻ: “Con nhớ mẹ lắm. Con cứ nghĩ trong đầu là mẹ đang sống ở bên kia, như vậy con mới ngủ được. Giờ con cũng tạm ổn, nhưng nếu còn mẹ thì sướng hơn”.

Linh bộc bạch, em bị suy thận từ lúc còn nhỏ, lớn hơn lại bị thêm chứng xuất huyết giảm tiểu cầu làm tóc rụng gần hế, vì thế nên mỗi lần ra ngoài, em phải mua tóc giả để đội. Mỗi tháng Linh được người thân cho vài triệu đồng để đi chữa thận ở bệnh viện. Những ngày sống giãn cách kèm thêm biến cố này khiến Linh tiều tụy hơn.

Thời gian này, hai cô bé sống dựa vào vào nhau, rồi nhờ vào tình thương, sự trợ giúp của bà con hàng xóm. Ai cho gì ăn nấy hoặc đi nhận cơm từ thiện. Linh tần tảo thay mẹ chăm sóc em, giúp em học trực tuyến mỗi ngày. Đến giờ, Linh chỉ mong dịch bệnh qua mau, cuộc sống trở lại bình thường, mong ngoại về nhà sống cùng để hai chị em không còn cô độc.

Linh cũng muốn sớm được đi làm, thay mẹ tiếp tục nuôi và chăm sóc cô em gái nhỏ của mình.

Có thể bạn sẽ quan tâm