Mẹ đồng hành cùng 40 năm, giúp người con khuyết tật 3 lần phá kỷ lục thế giới

Câu chuyện về người mẹ đồng hành cùng con trai tật nguyền suốt 40 năm, giúp cậu từ một đứa trẻ không biết đi thành vận động viên ba lần phá kỷ lục thế giới, đã tạo cảm hứng xây dựng nên nhân vật chính trong bộ phim “Zero to Hero” đang gây tiếng vang tại Hồng Kông.

Theo VNE, bộ phim “Zero to Hero” đang gây tiếng vang tại Hồng Kông , điểm đặc biệt là nhân vật chính trong phim được xây dựng từ nguyên mẫu Tô Hoa Vỹ, một vận động viên điền kinh khuyết tật nổi tiếng. Tô đã tham gia 4 kỳ Paralympics (Thế vận hội dành cho người khuyết tật), giành 6 huy chương vàng. Anh cũng phá kỷ lục thế giới dành cho người khuyết tật ở cự ly 100 m và 200 m dành cho nam.

Nhiều người gọi Tô Hoa Vỹ là “Forrest Gump của Hồng Kông “. Tuy nhiên, đứng sau thành công của vận động viên này, không thể không nhắc tới mẹ anh.

Suốt 40 đồng hành cùng con trai

Năm 1981, anh Tô được chẩn đoán bị chứng vàng da hiếm gặp, gây co cứng cơ và thính giác yếu, khi này anh mới 6 tháng tuổi. Theo chẩn đoán từ bác sĩ, sau này cậu bé Tô sẽ không thể tự chủ sinh hoạt cả đời. Và thế là, mẹ của anh, bà A Trinh vốn là một công nhân, bắt đầu hành trình làm việc nhiều gấp đôi người khác để kiếm tiền mua máy trợ thính và chữa trị cho con.

Đến khi Tô 4 tuổi vẫn chưa thể tự đi, được mẹ cõng mỗi ngày. Với bà A Trinh, bà không chấp nhận sự thương hại của mọi người, luôn muốn con trai được đối xử như những đứa trẻ bình thường. Có lần người bán hàng cho Tô một chai Cocacola nhưng người mẹ không nhận: “Tại sao ông lại cho cháu, trong khi không cho những đứa trẻ khác?”. Nói rồi bà rút tiền ra trả.

Tô Hoa Vỹ đoạt huy chương vàng đầu tiên trong sự nghiệp của mình ở nội dung 4×100 m tiếp sức nam tại Paralympics Atlanta 1996

Để giúp con mình tập đi, người mẹ từng áp dụng một số biện pháp cực đoan, ví dụ, có lần bà đặt cậu bé lên băng chuyền trong nhà máy mình làm, đằng sau là lò hơi nước nóng để ép con trai 4 tuổi biết cách thoát khỏi nguy hiểm. Bà hét lớn:”Đứng dậy, nếu không chúng ta cùng chết”.

Nhưng cậu bé Tô hồi ấy vẫn không nghe rõ mẹ nói gì, bà A Trinh đành phải bấm nút dừng lại. Đúng lúc đó, Tô chầm chậm đứng lên, tay vịn lan can băng chuyền di chuyển lại phía mẹ. Đây là lần đầu tiên cậu bé đứng trên đôi chân của mình.

Bà mẹ trào nước mắt kể lại: “Vì con trai không bình thường nên tôi phải ép con lớn lên. Chỉ có như vậy mới có thể giúp con có một tương lai tốt hơn”.

Ảnh chụp màn hình

Với sự kiên trì của người mẹ, khi cậu bé Tô lên 5 tuổi, cậu đã chập chững bước đi không cần ai đỡ, 8 tuổi cậu đã biết buộc dây giày. Sau đó cậu theo học một trường dành cho trẻ khuyết tật tại Hồng Kông. Năm 10 tuổi, trong một lần bị những đứa trẻ bụi đời đuổi theo để cướp tiền, Tô bất ngờ thể hiện tài năng chạy của mình.

Chính lúc này, người mẹ nhìn thấy cảnh tượng đó và rất phấn khích khi biết tương lai của con đã có lối thoát. Vài ngày sau cậu bé có tên trong danh sách học điền kinh.

Mọi hoạt động của Tô Hoa Vỹ đều rất khó khăn

Tô gặp nhiều khó khăn trong hầu hết các sinh hoạt, ví như, để có thể đi bộ một mình từ bến xe bus đến sân vận động cách nhà một km, cậu phải cực kỳ nỗ lực, ngay cả việc leo cầu thang cũng khó “như lên trời”.

Chưa hết, thính lực cũng là vấn đề đối với cậu. Mỗi khi có hiệu lệnh xuất phát, đồng đội chạy đi, Tô vẫn đứng nguyên tại chỗ. Mệt mỏi, chán nản, nhiều hôm cậu đứng khóc, chỉ muốn dừng lại.

Nhưng Tô may mắn khi luôn có sự động viên của mẹ. “Không được dùng sức để khóc mà để chạy. Hãy nhìn mẹ, chạy đi”.
Đôi khi người mẹ chỉ nhẹ nhàng: “Ánh sáng dù yếu đến đâu cũng có thể soi sáng phía trước. Con đường dù có gập ghềnh đến đâu cũng có thể dẫn tới tương lai”.

Để giúp con trai rèn luyện khả năng giữ thăng bằng, người mẹ cũng chạy cầu thang mỗi ngày với Tô. Do thính giác yếu, cậu tập đi tập lại vị trí xuất phát nhiều lần để bù đắp khuyết điểm này. Kết quả là cơ thể Tô vô số vết thương, đầu gối thâm tím, tay chân nhiều lần bật móng.

Tô từng nói: “Tôi thích cảm giác chạy với những cơn gió tạt ngang má và tiếng hò hét của mẹ. Tôi sẽ tiếp tục chạy cho đến ngày không còn sức nữa”.

Ảnh chụp màn hình

Ở tuổi 15, lần đầu tiên Tô Hoa Vỹ tham gia Paralympic Atlanta 1996, đây cũng là lần đầu tiên tham gia một cuộc thi tầm cỡ thế giới. Anh giành huy chương vàng nội dung 4×100 m tiếp sức nam. Tham gia Paralympic 2000 ở Sydney (Australia), Tô giành huy chương vàng cá nhân 100 m, 200 m, 400 m và huy chương vàng đồng đội 4×100 m tiếp sức.

Sau những chiếc huy chương vàng của Tô Hoa Vỹ, người mẹ nói với con trai: “Trước đây không ai đối xử với con như người bình thường thì con phải trở nên phi thường”.

Mẹ làm 4 công việc một lúc nuôi con

Thế nhưng, tiền trợ cấp của một vận động viên phá kỷ lục thế giới như Tô cũng chỉ 3.000 HKD (8,7 triệu đồng). Anh đi làm shipper, mỗi tháng thêm 7.000 HKD nữa.

Bởi vậy Tô Hoa Vỹ gặp nhiều khó khăn về áp lực kinh tế trong thời gian nghỉ tập tham gia thi đấu. Năm 2002, cha anh bị tai nạn phải nghỉ hưu sớm, kinh tế gia đình càng khó khăn. Để con trai yên tâm thi đấu, bà A Trinh làm 4 công việc một lúc, gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Thấy mẹ vất vả, Tô định giải nghệ, toàn tâm toàn ý đi giao hàng. Người mẹ kiên quyết không đồng ý: “Con phải chạy, như thế mới không bị coi thường”.

Lúc đó biết được hoàn cảnh của gia đình Tô, diễn viên Lưu Đức Hoa đã nhận Tô Hoa Vỹ làm nhân viên bán hàng và chịu trách nhiệm đăng tải hình ảnh, thông tin của công ty lên trang web. Khi có những giải đấu lớn, Tô Hoa Vỹ có thể thoải mái nghỉ việc để luyện tập mà không bị trừ lương. Từ đó khát vọng chinh phục đỉnh cao mới của anh trở nên mạnh mẽ hơn.

Đến năm 2008, Tô tiếp tục giành huy chương vàng tại Paralympic Bắc Kinh, ở cự ly 200 m nam với 24,65 giây, phá kỷ lục thế giới. Năm đó, Tô nhận được hàng loạt danh hiệu như: Vận động viên xuất sắc nhất Hong Kong, Mười người trẻ tuổi xuất sắc Hong Kong…

Câu chuyện của mẹ con Tô Hoa Vỹ đã được chuyển thể thành phim ở Hồng . Cuốn tự truyện “Huy chương vàng trên đường xích đạo” của anh cũng tạo tiếng vang rất lớn. Trên đường phố Hong Kong nhiều nơi treo những dòng chữ quảng bá cho bộ phim “Zero to Hero”: “Tôi là A Trinh. Năm 26 tuổi tôi sinh một đứa con khuyết tật. Tôi nghĩ nó sẽ đi chậm hơn người khác nhưng cuối cùng nó đã chạy nhanh hơn người khác. Đây là con trai tôi: Tô Hoa Vỹ”.

Người mẹ trải lòng: “Cuộc thi marathon nào cũng có hàng trăm, hàng nghìn người tham gia, nhưng người về đích đầu tiên chỉ có một. Đó không phải điều quan trọng nhất, mà tất cả đều cán đích, đều là người chiến thắng vì vượt qua thử thách khó khăn, vượt qua chính mình”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.