Trang Chủ » Hai mặt của đồng xu: Yêu và được yêu chính là niềm hạnh phúc!

Hai mặt của đồng xu: Yêu và được yêu chính là niềm hạnh phúc!

by Thanh Vân
138 Lượt xem

Một câu chuyện tình yêu thật ngọt ngào, đủ làm người ta phải rơi nước mắt

Hai cô cậu hàng xóm từ thuở nhỏ. Hai đứa thích nhất là ra bờ sông chơi, lấy đất nặn thành hình búp bê. Rồi những lúc khuôn mặt cậu bé nhem nhuốc đầy bùn đất, cô bé sẽ khẽ dùng tay áo quẹt đi những vết bẩn trên mặt cậu. Cậu bé lúc đó sẽ nhoẻn miệng cười cảm ơn cô bé. Khi ấy, khuôn mặt của hai đứa trẻ rất rạng ngời, trông còn đáng yêu hơn cả những con búp bê mà chúng nặn ra.

Bé gái vốn hay khóc nhè. Kẻ cả khi thấy một con sâu nhỏ xíu, con bé cũng khóc thét vì sợ hãi. Những lúc đó, cậu bé sẽ gạt bỏ con sâu, rồi làm ra vẻ người lớn dỗ dành cô bạn nhỏ. Nhưng cô bé vẫn thút thít không ngừng. Cậu bé không biết nên làm thế nào, rút từ trong túi quần ra một đồng xu nhỏ mà khi đứng đợi cô bé đã nhặt được trên đường. Cậu bé đặt đồng xu nằm trong lòng bàn tay để trước mặt cô bé…

Cậu nói: “Em xem này, đây là đồng xu anh nhặt được trên đường lúc nãy. Hai mặt của nó không giống nhau đâu. Bây giờ anh tung nó lên, nếu lúc rơi xuống nó vẫn là mặt này, thì em không được khóc nữa. Còn nếu là mặt kia thì anh sẽ khóc cùng với em có được không?”.

Bé gái dụi dụi mắ, lạ lẫm hiếu kỳ, nhưng vẫn ngước lên nhìn cậu bé gật đầu mếu máo. Lúc này, bé trai khẽ tung đồng xu vào không trung. Đồng xu lật mấy lần, rồi trở lại lòng bàn tay cậu bé. Bé gái tò mò, vội gỡ những ngón tay bụ bẫm của cậu bé. Vẫn là mặt lúc nãy của đồng xu. Hai đứa trẻ nhoẻn miệng cười thật to. Cô bé không khóc nữa. Chúng lại chạy ra bờ sông nặn búp bê bằng đất…

(Ảnh minh họa)

Thế là, tuổi thơ của hai đứa trẻ trôi qua trên những cánh đồng bát ngát, những buổi đi bắt chuồn chuồn bên bờ ao và thả thuyền giấy trên con kênh nhỏ. Rồi cả hai cùng bước vào tiểu học. Những lúc không có người bạn thời thơ ấu bên cạnh, cô bé vẫn thường bị những đứa bé trai cùng lớp trêu đùa bắt nạt. Cô bé khóc nhè cả quãng đường về nhà.

Đợi đến khi cậu bé về, đồng tiền xu ngày trước lại xoay vòng trên không trung để quyết định tất cả. Hai đứa trẻ lại nhoẻn miệng cười rồi đi tìm trò chơi thuở bé.

Thời gian lại trôi nhanh qua những bài hát đồng dao thuở học trò. Hai đứa trẻ dần lờn lên, chúng học lên trung học. Bé trai cho dù ham chơi đến đâu cũng vẫn có thể tính ra những đáp số chính xác nhờ công thức được học. Thầy giáo luôn khen cậu là một học sinh thông minh. Nhưng bé gái thì ngược lại, cho dù có cố gắng đến đâu cũng không thể hiểu được rằng, khi X và Y có quan hệ, Y và Z có quan hệ, thì X và Z nhất thiết phải có mối quan hệ nào đó.

(Ảnh minh họa)

Rồi sau mỗi lần trả bài kiểm tra, cô bé lại nằm bò ra bàn và khóc, nước mắt rơi ướt nhòe cả khung điểm kém. Bé trai lại rút đồng xu từ trong túi ra và tung vào không trung. Vẫn quy định cũ. Rồi bé gái cũng nín khóc nữa, ngoan ngoãn ngồi nghe cậu bé giảng giải những chỗ không hiểu, những công thức toán học, những định luật vật lý mà cô không nắm vững. Điểm số của cô không còn thấp dưới 5.

Thời gian lại trôi nhanh, những kỳ thi cuối cấp, rồi khoảng trời đại học mở ra trước hai người bạn trẻ. Cuộc sống của sinh viên thời đại học an nhàn tự tại. Tuổi thanh xuân vườn trường đầy thơ mộng, với những tình cảm lứa đôi ngây thơ trong sáng in dấu từng góc sân trường.

Khi ấy, chàng trai và cô gái ngày xưa cũng đã lớn, kết thành một đôi kim đồng ngọc nữ trong sự ngưỡng mộ của biết bao nhiêu người. Tình yêu chân thành và bình lặng trong từng khoảnh khắc. Cô gái ấy vẫn hay mau nước mắt, còn chàng trai vẫn luôn giữ đồng xu thuở bé bên mình.

(Ảnh minh họa)

Trong một trận đấu bóng chuyền của trường, chàng trai tham gia cùng vài người bạn. Cô gái đứng trên hàng ghế khán giả, cầm áo khoác cho anh và không quên reo hò cổ vũ. Cuối trận đấu, chàng trai cảm thấy khá mệt, mồ hôi vã ra trên trán. Anh lảo đảo bước về phía khán đài. Mọi thứ trước mắt bất chợt trở nên mơ hồ như qua một làn khói ảo.

Bất chợt, anh ngã xuống trước ánh mắt hốt hoảng của cô gái cùng sự ngạc nhiên của bao người đứng đó, khi còn chưa bước được tới trước mặt người yêu dấu..

Khi vào viện, Bác sĩ cầm bệnh án ra khỏi phòng cấp cứu rồi nói rằng, chàng trai bị ung thư, cô gái đau đớn. Khi lần đầu tiên đến thăm anh trong bệnh viện, khi lần đầu tiên nhìn khuôn mặt thân thương của anh nhợt nhạt mệt mỏi, cô không nén nổi xúc động, ôm lấy anh và òa khóc. Những giọt nước mắt rớt vội trên bờ môi anh, ấm áp và mặn chát.

Chàng trai vẫn như mọi lần, khi thấy cô bé của mình khóc, liền lấy đồng xu ra dỗ dành: “Em nhìn này, đây là cái gì?”. Cô gái lấy tay quệt nước mắt, nhìn đồng xu thân thương. “Vẫn quy tắc cũ nhé. Nếu là mặt này, em không được khóc nữa. Còn nếu là mặt kia, anh sẽ khóc cùng em có được không?”.

Anh đang cố gắng dỗ dành cô, vẫn là một thói quen suốt bao năm rồi vẫn vậy. Anh chưa bao giờ dửng dưng trước giọt nước mắt của cô. Và cô cũng chưa từng lắc đầu mỗi khi anh lấy đồng xu nhỏ ra. Chàng trai run rẩy tung đồng xu lên không trung. Đồng xu lại xoay vòng lóe sáng rồi rơi xuống lòng bàn tay anh. Vẫn là mặt “không được khóc nữa”. Chàng trai cố gắng mỉm cười kéo cô gái vào lòng dỗ dành như thời thơ ấu. Nước mắt anh chảy xuôi theo nụ cười…

… Trời mưa bay phấp phới, hiu quạnh cô đơn đến lạ lùng. Đám tang anh, mọi người đến dự trong bao đau buồn và tiếc nuối. Cô tiễn anh, nhưng lần này cô gái ấy không rơi được một giọt nước mắt nào. Mọi người nghĩ cô thật cứng rắn. Nhưng họ không biết, trái tim cô đang vỡ vụn. Và nước mắt cô không thể rơi được nữa…

Thời gian thấm thoát trôi, một ngày nọ, ba mẹ anh gửi cho cô một chiếc hộp nhỏ nói là món quà cuối cùng của anh muốn dành tặng cô. Cô run rẩy mở chiếc hộp ấy, thấy bên trong là một tờ giấy nhỏ với dòng chữ: “Đừng khóc nữa người mà anh yêu suốt đời”, và một đồng tiền xu sáng bóng.

Đồng tiền xu quen thuộc đã theo hai người từ thời thơ ấu. Cô cầm đồng tiền lên, lần đầu tiên mới nhìn kỹ nó. Nước mắt cô chợt trào ra. Đồng tiền xu rơi xuống đất xoay vòng lóe sáng. Hai mặt của nó vốn dĩ không hề khác nhau…

Có thể bạn sẽ quan tâm