Trang Chủ » Hai chị em ở Sài Gòn mồ côi cả cha mẹ chỉ trong 2 ngày: ‘Mẹ còn chưa ăn hết cái bánh em cho nữa”

Hai chị em ở Sài Gòn mồ côi cả cha mẹ chỉ trong 2 ngày: ‘Mẹ còn chưa ăn hết cái bánh em cho nữa”

by Tường Vi
73 Lượt xem

Vừa mất mẹ ngày hôm trước trong khu cách ly, hai chị em lại ngã quỵ khi biết tin cha cũng ra đi vì nhiễm bệnh chỉ sau mẹ 1 ngày…

Mẹ ra đi còn chưa kịp ăn hết cái bánh em cho nữa…

Đăng Trường (10 tuổi) và chị gái (18 tuổi) ở cùng khu cách ly với mẹ tại Q.Bình Tân, TP.HCM bỗng chốc trở thành mồ côi cả cha lẫn mẹ chỉ trong 2 ngày. Dịch Covid-19 đã cướp đi ba mẹ của các em, khiến hai em rơi vào tuyệt vọng…

Ngôi nhà của hai chị em Đăng Trường nằm trên đường An Dương Vương (P.An Lạc A, Q.Bình Tân) của hai chị em Trần Khoa Đăng Trường (10 tuổi) và Trần Thị Ngọc Tuyền (18 tuổi) đóng cửa kín mít. Các con hẻm xung quanh nhà, đối diện.. .vẫn còn giăng dây phong tỏa. Đôi mắt hai chị em sưng húp vì khóc nhiều, gương mặt phờ phạc vì nhiều đêm liền chẳng thể chợp mắt.

Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, Từ ngày cha mẹ mất, hai chị em Trường không mở cửa nhà khiến căn nhà càng thêm lạnh lẽo, tối tăm. Hàng ngày, hai chị em thường ngồi trên chiếc giường gỗ, ngổn ngang mền gối, sách vở, mì ggói.. đối diện là bàn thờ có hũ tro cốt của mẹ.

Bỗng chốc mất cả cha mẹ, Trường chưa thể chấp nhận được sự thật này


Chị gái của Trường, em Tuyền cho biết, hồi giữa tháng 7 mới đây, ba xuất hiện triệu chứng ho, khó thở nhiều ngày liên tiếp và được chuyển đến BV Chợ Rẫy. Đến ngày 30/7, mẹ và hai chị em cũng nhận kết quả dương tính, sau đó được đưa đi cách ly, điều trị tại Hóc Môn.

Cũng may, khi vào khu cách ly, ba mẹ con Tuyền được sắp xếp nằm chung một phòng. Nhưng tình trạn của mẹ Tuyền nặng nhất, bà liên tục phải thở ô xy, còn hai chị em thì chỉ bị sốt nhẹ.

Đến ngày 4/8, Trường gọi và lay hoài không thấy mẹ trả lời, hai chị em hoảng sợ gọi bác sĩ, nhưng đến nơi thì mẹ mất rồi:

Trường kể trong nước mắt: “Bác sĩ kiểm tra, nói mẹ mất rồi mà em không tin, em sờ tay mẹ lạnh ngắt, tim mẹ ngưng đập nên chỉ biết khóc thôi. Mẹ còn chưa ăn hết cái bánh em cho nữa”.

Mọi chuyện xảy đến quá bất ngờ, hai đứa trẻ muốn gọi báo tin cho ba nhưng không được, đáp lại cả trăm cuộc gọi chỉ là những tiếng tút tút liên hồi. Rồi cả hai chị em sững sờ, lặng nhìn nhân viên y tế đến đưa mẹ đi.

Nước mắt chảy ướt lớp khẩu trang, Tuyền nói: “Hôm đó tụi em tiễn mẹ được tới thang máy thì bác sĩ không cho đi theo nữa. Cánh cửa thang máy đóng lại, thằng em em ngồi bệt xuống, khóc mấy ngày liền. Còn em lớn rồi, em không muốn ai thấy mình phải khóc cả. Nhưng thấy mẹ đi ngay cùng phòng cách ly với mình vậy đau lắm, em không kìm chế được”.

Vài hôm sau, khi bệnh tình đã giảm, hết sốt, cả hai chị em được chuyển đến phòng điều trị khác. Nhớ mẹ, Trường vẫn ra hành lang trước phòng bệnh, cầm điện thoại bấm gọi cho ba nhưng không được, bé lại nức nở.

Cứ nhắc đến mẹ, Trường lại òa lên khóc: “Thấy em khóc cô y tá đến nói thôi đừng khóc nữa, mẹ cũng đi rồi, mà động viên một hồi cổ khóc theo em luôn. Tối trước khi mất, mẹ thều thào gì đó mà tụi em không dịch được, mẹ cũng chưa dặn gì tụi em cả”. Có lẽ lúc này, chỉ có khóc như vậy mới làm đứa nhỏ cảm thấy nguôi ngoai hơn nỗi đau mất .

Giờ đây chỉ còn Hai chị em trong căn nhà lạnh lẽo..

Cha mẹ ra đi quá đường đột, chưa kịp dặn các con lời nào

Ngày 14/8, hai chị em được về nhà. Thế nhưng, về đến nhà, Tuyền rụng rời tay chân khi nhận tin ba đã mất từ ngày 5/8, chỉ sau mẹ đúng 1 ngày. Hai chị em ngồi đực xuống giường, nhìn nhau trong tuyệt vọng.

Ba mẹ của hai chị em là là ông Trần Hoa Danh (71 tuổi) và bà Phạm Thị Đào (64 tuổi). Ông bà đến với nhau lúc tuổi xế chiều, khi ông Danh đã qua một đời vợ, có con riêng. Hằng ngày, bà Đào chăm chút gia đình, kèm cặp con trai út học hành. Cả nhà trang trải bằng lương hưu nhà giáo của bà Đào và tiền sửa xe của ông Danh. Riêng em Tuyền, học hết cấp 2 xin đi làm phụ quán ăn, tự lo cho bản thân.

Những ngày đại dịch Covid-19 càn quét ở Sài Gòn, cả gia đình em Tuyền chỉ ở trong nhà, không đi đến đâu nên không biết vì sao lại nhiễm bệnh. Hai người lớn là trụ cột trong gia đình ra đi quá đường đột, chưa kịp dặn dò, chuẩn bị gì cho các con. Gần 1 tháng qua, hai chị em sinh sống bằng 5 triệu đồng còn sót lại trong ví của mẹ.

Trường có ước mơ như bao bạn bè đồng trang lứa khác, là có ba mẹ ở bên đưa đón đi học, cùng nhau ăn cơm, nhưng…


Trường vẫn chưa thể nào nguôi ngoai nỗi đau quá lớn ấy, emgồi thẫn thờ trên giường, ôm chặt lấy chiếc ba lô đựng hồ sơ khám bệnh của mẹ và cả chiếc áo khoác còn hơi cha mẹ. Em tâm sự: “Giờ này ngày thường là ba ngồi đây coi ti vi với em, mẹ đang đi chợ. Mấy ngày vừa cách ly không gặp ba em gọi cho ba suốt, ba còn nói gọi hoài, chừng nào hết Covid ba về nên em tắt máy để ba nghỉ, nhưng ba không về nữa”.

Trên tường là chiếc đồng hồ “chết”, kim giây cà giật mãi một vị trí, Trường kể lại, hồi trước em được ngủ cùng ba mẹ, đúng 9 giờ tối tắt đèn lên giường. Nhưng bây giờ em ngủ không được, thức tới 3 – 4 giờ sáng, có hôm thì tới khi trời sáng bửng mới đi ngủ.

Giờ đây, mỗi lần thức dậy, cậu học sinh vừa bước vào lớp 5 lại phải chấp nhận sự thật không còn cha mẹ bên cạnh. Nhìn căn nhà trống trải, hũ cốt của mẹ đặt bên hông tủ lạnh, em lại nức nở, nhưng rồi cũng phải tự vỗ về chính mình…

Lời thương yêu còn chưa kịp nói…

Trường rưng rưng khóc: “Lúc còn ba mẹ em, nhiều khi em muốn nói là con thương ba, con thương mẹ nhưng chưa nói ra được vì cứ thấy nghẹn nghẹn ở cổ họng. Giờ ba mẹ mất rồi, cốt ba được gửi ở chùa nên em chỉ có thể ngồi trước bàn thờ mẹ nói thương mẹ, nhớ mẹ. Mẹ em nấu cơm ngon lắm, giờ em không được ăn cơm mẹ nấu nữa. Em buồn lắm, nhớ ba mẹ lắm. Em có cảm giác mẹ vẫn ở ngay bên em đây, em muốn mẹ ôm em nhưng không được”.

Còn chị gái Trường, em Tuyền thì nói rằng, em thường ở riêng trên gác, giấu nhẹm mọi cảm xúc cá nhân. Nhưng bỗng chốc mồ côi cả cha mẹ vì dịch Covid-19 khiến em không còn là chính mình, dù cố gắng mạnh mẽ, nước mắt vẫn cứ tự nhiên rơi không thể nào dừng được.

Chiếc ba lô đựng hồ sơ bệnh án của mẹ được Trường ôm khư khư trong tay, tối đến em cũng ôm ngủ


Tuyền nói, em chưa bao giờ nói lời thương cha mẹ, cũng ít chụp ảnh chung với ba mẹ, bây giờ đó là điều khiến cô gái vừa bước sang tuổi 18 day dứt nhất. Giờ đây, Tuyền chỉ mong sớm hết dịch để không còn ai rơi vào cảnh mất mát đau thương như nhà mình, để rồi em có thể đi học nghề, để nhanh có thể tự trang trải và nuôi em trai sau này.

Anh Trần Khoa Tuấn (anh cùng cha khác mẹ với chị em Trường, ngụ Q.6) cho biết, hiện đang trong thời gian giãn cách xã hội nên anh không thể chạy qua chăm sóc, thăm hai chị em mà chỉ liên lạc được qua điện thoại.

Anh nói: “Tôi đã gọi cô giáo chủ nhiệm lớp 5/9 của trường Tiểu học An Lạc 2 hỏi thăm tình hình, chuẩn bị cho năm học mới của em trai. Còn bé lớn tôi sẽ ráng thu xếp để bé được đi học nghề uốn tóc mà bé yêu thích, thương nhất lúc này là sự thiếu thốn tình cảm cha mẹ. Cha và dì tôi đi quá đột ngột”.

Trước hoàn cảnh của hai bé, ông Nguyễn Văn Hiệp, Chủ tịch UBND P.An Lạc A cũng chia sẻ, địa phương biết hoàn cảnh của chị em Trường nên đã mua tập sách năm học mới mang đến nhà. Trước mắt, từ nay đến hết giãn cách, Hội phụ nữ phường mang cơm mỗi ngày đến cho chị em. Sau dịch, địa phương sẽ chăm lo các em phù hợp với khả năng.

Mong rằng, dịch bệnh sẽ thật mau kết thúc, đừng có thêm nỗi đau thương nào nữa….

Theo TN.

Có thể bạn sẽ quan tâm