Điều dưỡng cõng F0, ôm bình oxy nặng 20kg xuống 3 tầng, kịp thời cứu sống người bệnh

Thấy bệnh nhân F0 trong phòng hồi sức khó thở, cả ba điều dưỡng người thì cõng bệnh nhân, người đỡ lưng, ôm bình oxy nặng gần 20kg di chuyển xuống tầng 1 cấp cứu: “Để em cõng bệnh nhân xuống cho nhanh, chứ bây giờ đưa xuống bằng cáng chắc không kịp”

Câu chuyện có thật này đã phần nào miêu tả được công việc vất vả mà những nhân viên y tế tuyến đầu đang chăm sóc cho những bệnh nhân nhiễm Covid-19 (F0) trong giai đoạn hiện nay. Công việc chăm sóc, điều trị cho những bệnh nhân này luôn đòi hỏi các y, bác sĩ phải nhanh chóng kịp thời, đặc biệt là tại các trung tâm hồi sức tích cực nơi thời gian là yếu tố then chốt giúp bệnh nhân vượt qua lằn ranh sinh tử.

Theo ghi nhận từ báo SK&ĐS, bên trong Trung tâm hồi sức tích cực tại Bệnh viện Lao và bệnh Phổi Tiền Giang, các y, bác sĩ của Bệnh viện Hữu Nghị Việt – Xô đang trực tiếp quản lý và vận hành. Mỗi kíp trực tại ICU đều là những giờ phút cam go mà họ phải vượt qua, không chỉ với bệnh tật mà còn với chính bản thân mình.

Có một đêm, đồng hồ đã điểm qua 22 giờ, tại tầng 3 của khu hồi sức bất ngờ có giọng gọi vang của một nữ điều dưỡng: “Chị ơi bệnh nhân khó thở chị lên ngay ạ”.

Ngay sau đó, lúc này 3 y, bác sĩ của Bệnh viện Hữu nghị trong ca trực tại tầng 1 tức tốc chạy lên phòng bệnh để nắm bắt tình hình. Bệnh nhân này đã 66 tuổi, lúc tỉnh, lúc mê, có biểu hiện suy hô hấp, nồng độ oxy trong máu SPO2 chỉ đạt 71%.

Lập tức, nam điều dưỡng Nguyễn Văn Mạnh của Bệnh viện Hữu nghị tiến hành sơ cứu tại chỗ, tăng nồng độ oxy. Mặc dù vậy, bệnh nhân vẫn không có cải thiện. Nhận thấy người bệnh có diễn biến xấu, cả nhóm chuẩn bị cáng cứu thương, bình oxy để di chuyển bệnh nhân xuống tầng 1 – khu vực điều trị cho các ca bệnh nặng, nguy kịch.

Thời điểm này kíp trực chỉ có 3 người, 1 nam và 2 nữ, người bệnh lại đang diễn biến nhanh, việc vận chuyển bằng cáng xuống 3 tầng lầu sẽ tốn rất nhiều thời gian và có thể gây nguy hiểm đến tính mạng. Điều dưỡng Mạnh ngay lập tức đề nghị: “Để em cõng bệnh nhân xuống cho nhanh, chứ bây giờ đưa xuống bằng cáng chắc không kịp”.

Vừa nói dứt câu, anh và đồng nghiệp người cõng bệnh nhân, người thì đỡ lưng, nâng mông, người thì ôm bình oxy nặng gần 20kg di chuyển nhanh xuống tầng một. Đến nơi, SPO2 của bệnh nhân đã tụt còn 43% rồi 39%. Bầu không khí lúc này trở lên căng thẳng, mỗi người một việc, đặt máy thở oxy dòng cao, đặt đường truyền, mắc monitor theo dõi.

Nam điều dưỡng hỏi lớn: “Nhưng hình như không ổn, SPO2 vẫn không cải thiện, thế có can thiệp bằng nội khí quản không bác sĩ ? Chờ hai phút mà người bệnh không cải thiện thì mình đặt máy chị nhé ?”.

May sao lúc này bác sĩ đã có mặt, kíp trực lại chuẩn bị máy thở, máy hút đờm, và tiếp tục theo dõi sát những chỉ số sinh tồn của người bệnh.

Các điều dưỡng vui mừng: “May quá, SPO2 lên rồi lên rồi, cố lên cố lên, không phải đặt nội khí quản nữa rồi”. Cứ thế từ 2 phút đến 5 phút, SPO2 lên dần 60, 65,… rồi 91%. Mọi người đều thở phào, mồ hôi ướt đẫm làm mờ cả đi tấm chắn giọt bắn, mặc dù vậy ai nấy đều vui mừng vì nhờ sự khẩn trương, không ngại khó khăn của họ mà người bệnh đã vượt qua cơn nguy kịch, từ cõi chết trở về.

Điều dưỡng Mạnh chia sẻ, khi nhận thấy người bệnh có diễn biến nhanh, với kinh nghiệm cấp cứu cũng như cảm quan của một điều dưỡng, anh không suy nghĩ nhiều mà ngay lập tức cùng đồng đội cõng bệnh nhân di chuyển xuống khu vực cấp cứu.

Lúc đấy, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất đó là làm sao khẩn trương cấp cứu, cố gắng cứu sống được người bệnh. Bệnh viện không có thang máy để di chuyển bệnh nhân, mặt khác cơ sở vật chất cũng tương đối cũ mà chỉ có 3 chị em, việc vận chuyển bằng cáng là không khả thi, linh tính mách bảo vì thế tôi cùng mọi người đã ngay lập tực cõng bệnh nhân xuống tầng một, may sao bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch” – Điều dưỡng Mạnh chia sẻ.

Hiện nay, tại Trung tâm ICU đặt tại Bệnh viện Lao và bệnh Phổi Tiền Giang đang điều trị cho 60-80 bệnh nhân F0, với diễn biến nặng, nguy kịch, đây là cơ sở điều trị tuyến cuối thuộc “tháp điều trị 3 tầng” của Bộ Y tế. Trung tâm này được chia làm 3 tầng, tương ứng với khu điều trị bệnh nhân nguy kịch, nặng đến nhẹ và đủ điều kiện xuất viện.

Theo đó, điều dưỡng Đinh Thị Giang Hoài, một nữ điều dưỡng trong nhóm trên chia sẻ: “Mỗi kíp trực, chúng tôi phải liên tục theo dõi và chăm sóc cho 18 bệnh nhân diễn biến nặng, vì trực ca đêm cho nên ai cũng đều mệt mỏi, nhưng vì tính mạng của người bệnh cũng như trách nhiệm của một nhân viên y tế, chúng tôi luôn cố gắng, nỗ lực từng giây, từng phút mong sao người bệnh được khỏe mạnh, đó cũng là niềm vui và là động lực để chúng tôi tiếp tục chiến đấu trong cuộc chiến cam go này.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.