Trang Chủ » Cô bé ở Sài Gòn mất cả ông, bà, cha, mẹ trong 1 tháng giữa đại dịch: Những giấc mơ gặp mẹ còn dang dở…

Cô bé ở Sài Gòn mất cả ông, bà, cha, mẹ trong 1 tháng giữa đại dịch: Những giấc mơ gặp mẹ còn dang dở…

by Văn Hồng
76 Lượt xem

Chỉ trong một tháng ngắn ngủ, em mất đi cả cha, mẹ và ông bà ngoại. Để rồi chỉ còn một mình trong căn nhà hiu quạnh giữa Sài Gòn, gối em lại đẫm nước mắt sau những giấc mơ gặp cha mẹ còn dang dở…

Còn chưa kịp nguôi ngoai cú sốc khi cha ra đi đột ngột, Nguyễn Thị Mai Khanh (14 tuổi, ở H.Bình Chánh, TP.HCM) lại mất mẹ và ông bà ngoại cũng chính bởi dịch Covid-19

Trong một tháng ngắn ngủi, em Nguyễn Thị Mai Khanh mất cả cha mẹ, ông bà ngoại. Khoảng sân trước nhà có ba thế hệ trước kia luôn hạnh phúc, rộn ràng tiếng nói cười, giờ đây chỉ còn không khí im ắng bao trùm, người ở lại lặng nhìn các hũ cốt đặt ở bàn thờ mẹ Quan Âm.

Chia sẻ với báo Thanh Niên, ông Nguyễn Thanh Hùng (49 tuổi, cậu tư của Khanh) cho biết, mấy chục năm nay, cả gia đình ba thế hệ dựng nhà sát nhau cùng sinh sống êm đềm, thế nhưng đại dịch xảy ra, tang thương đã kéo đến vùng đất bình yên này.

Từ khi cha mẹ của Khanh mất đột ngột vì Covid-19, ông Hùng cùng cậu út và những người thân ở sát bên thương ngày vẫn luôn nấu cơm mang sang, nhắc nhở động viên cháu thắp nhang cho cha mẹ, tự lo các sinh hoạt cá nhân, thế nhưng ai cũng xót lòng, bởi cô cháu gái tuy đã 14 tuổi, nhưng trí tuệ của Khanh lại có phần chậm chạp hơn bạn bè đồng trang lứa, năm lớp 2 em học lại ba lần vẫn không lên lớp được nên nghỉ học, phụ mẹ công việc nhà.

Khanh kể, hồi đầu tháng 7, cả nhà em về Long An cùng cha chăm cô ruột bệnh già yếu, không lập gia đình. Sau chuyến đi ấy được vài hôm thì cha Khanh kêu mệt, một sáng sớm thấy cha nằm sấp bất tỉnh, Khanh vội vã gọi mẹ cùng tới lật cha lên thì ông đã ra đi từ lúc nào…

Nhắc tới những giấc mơ gặp cha mẹ, Mai Khanh vẫn nức nở

Trước đó, cha của Khanh ở cùng ông Chín 2 ngày. Sau này mẹ con Khanh về lại Sài Gòn thì xuất hiện triệu chứng của Covid-19, ông Chín (dượng của ba bé Khanh) mới đi xét nghiệm và cũng nhận kết quả dương tính, không lâu sau đó ông cũng mất.

Cô bén 14 tuổi nức nở: “Công an gọi đội mai táng đến để lo hậu sự, mẹ vẫn chưa hết sốc vì cha ra đi quá đột ngột nên quay trở về Sài Gòn. Được vài hôm thì mẹ mệt và khó thở, người nhà đưa mẹ đi viện xét nghiệm mới biết mẹ nhiễm Covid-19. Trước khi đi viện mẹ còn dặn em ở nhà tự lo, mai mốt hết bệnh mẹ về, mà mẹ đi luôn không về nữa”.

Khanh nghẹn ngào kể: “Giờ thì em phải ăn cơm một mình, tự giặt đồ, phơi đồ cũng chỉ còn đồ của em thôi. Đi ra đi vào nhìn thấy ảnh gia đình, chiếc máy may của mẹ, làm gì cũng trống rỗng, cô đơn và nhớ cha mẹ hết. Những đêm ngủ em thường mơ thấy cha mẹ, cả nhà nói cười, nhưng bừng tỉnh dậy thì chỉ có một mình em. Nhớ cha mẹ em lại khóc nhưng ráng nằm ngủ tiếp, rồi lại thấy hình ảnh mẹ… Bây giờ em chỉ có thể gặp mẹ trong những giấc mơ mà thôi”.

Cậu cháu cùng mồ côi

Ông Hùng (Cậu của Khanh) vừa thương cháu, vừa thương cho chính đại gia đình của mình. Ông Hung tâm sự, ông Nguyễn Văn Sang (cha của Mai Khanh) thường bỏ rau củ, thịt cá cho các hộ dân quanh xóm. Còn bà Nguyễn Thị Tuyết Mai (em gái ông, mẹ của Mai Khanh) làm may gia công tại nhà.

Ông Hùng lắc đầu nói: “Có lẽ vậy nên cha nó bị nhiễm Covid-19 hồi nào mà không hay biết. Hỏa táng cha nó xong hai mẹ con về lại Sài Gòn thì 2 ngày sau là mẹ nó nhập viện vì dương tính. Ông bà ngoại ở sát bên cũng lần lượt nhập viện vì Covid-19”.

Ông Hùng kể trong nước mắt, ngày ông và gia đình nhận tin em gái mất (mẹ của Khanh), nhưng cả nhà không ai dám báo tin cho Mai Khanh vì sợ cô bé 14 tuổi không vượt qua được cú sốc này. Mãi đến khi quân đội gọi xuống trao hũ cốt, họ tới tận nơi gọi người nhà ra nhận tro của người thân…

Ông Hùng cay đắng nói: “Tôi đinh ninh là nhận tro cốt em gái, nhưng quân đội đọc tên của ba tôi. Tôi chết đứng, chới với, không dám tin đó là sự thật. Ba tôi tuy già nhưng khỏe lắm, mấy ngày trước chỉ nghĩ điện thoại ba hết pin không liên lạc được, ngờ đâu người ta lại trao tro cốt đến nhà thế này. 4 người thân mất chỉ trong vòng 1 tháng, gia đình suy sụp, quá sức chịu đựng rồi”.

Suốt thời gian giông bão ấy, cả gia đình đã mất gần 1 tháng mới có thể bình tâm trở lại. Trước mất mát quá lớn của gia đình, ông vẫn cạo đầu để cảm thấy nhẹ nhàng, cầu mong người thân được siêu thoát.

Biết đến hoàn cảnh gia đình, giới chức huyện Bình Chánh mới đây đã đến thăm hỏi, động viên, chia sẻ cùng gia đình và cho biết sẽ kết nối để em Khanh được học trường nghề. Đó cũng là nguyện vọng của gia đình lúc này.

Em Khanh bộc bạch: “Ngày trước em nói với mẹ em thích làm trang điểm, làm nail, mẹ nói lớn xíu mẹ sẽ cho em đi học nghề này. Em cũng mong sẽ được học để có nghề tự lo cho bản thân”.

Có những đêm thức trắng suy nghĩ, anh em ông Hùng lo sợ không biết qua dịch người thân mình ai còn ai mất? Còn tương lai bé Khanh thì càng chông chênh hơn với những khoảng trống bất định…

Sau này tương lai những đứa trẻ mồ côi sẽ đi về đâu…

Theo Thanh Niên.

Có thể bạn sẽ quan tâm