Trang Chủ » Câu chuyện chiếc cầu: Đừng để 1 tranh chấp nhỏ làm tổn thương một thâm tình lớn…

Câu chuyện chiếc cầu: Đừng để 1 tranh chấp nhỏ làm tổn thương một thâm tình lớn…

by Văn Hồng
53 Lượt xem

Suốt gần 40 năm, hai anh em luôn qua lại giúp đỡ nhau, lúc việc này, lúc việc kia… thế rồi chỉ vì một con bê lạc, những rạn nứt đã xuất hiện…

Có hai anh em nhà kia, suốt hơn ba bốn chục năm nay vẫn chung sống hòa thuận ở trong hai trang trại nằm cạnh nhau. Đàn bò của họ ăn cỏ trên cùng một cánh đồng do cha mẹ họ để lại trước khi lâm chung. Bao nhiêu năm như thế, giờ tóc họ đã điểm bạc, hai bên luôn qua lại giúp đỡ nhau, lúc cho mượn máy cày, khi thì cho người sang cắt cỏ hộ…

(Ảnh minh họa)

Câu chuyện bắt đầu từ một ngày kia… chỉ vì một con bê không may đi lạc chuồng, những rạn nứt đầu tiên giữa hai anh em đã xuất hiện. Mới đầu, do bên này còn ngại bên kia nên không dám nói, nhưng trong lòng đã nảy sinh hoài nghi, chỉ âm thầm ngó qua nhà nhau với cặp mắt nghi kỵ. Rồi dần dần, những nghi ngại tích lũy lớn dầu, mối tị hiềm cũng theo đó mà bùng nổ, thành những cuộc cãi vã không đâu.

Một sáng ngày nọ… Khi người anh đang ngồi bên bàn uống trà thì nghe tiếng gõ cửa. Ông bước ra ngoài xem thì thấy có một người đàn ông ăn mặc xuềnh xoàng, vai đeo cưa, tay xách thùng gỗ chứa dụng cụ làm nghề mộc. Người đàn ông khá kính cẩn:

– Thưa ông chủ, ở đây có việc gì cần tôi làm không?

Người anh đáp:

– Có đấy, anh hãy nhìn con mương này xem, bên kia con mương là vùng đất với trang trại của em trai tôi. Tuần trước tôi với nó mới cãi nhau một trận kịch liệt, sau đó nó mang máy xúc tới ủi bãi cỏ giữa hai nhà thành con mương mà anh thấy đó… đấy là nó muốn chọc tức tôi. Không lẽ tôi chịu thua nó?

(Ảnh minh họa)

Người làm lúc này mới hỏi:

– Vậy tôi cần làm gì, thưa ông?

Người anh đáp:

– Anh thấy không, phía sau nhà tôi có bãi gỗ anh thấy không? Việc của anh là làm một cái gì đó, để em trai tôi tự hiểu rằng, thằng anh nó cao tay hơn nó. Làm gì thì tùy anh…

Nghĩ nghĩ một lúc, người anh dặn thêm:

-À, hay anh dựng cho tôi một hàng rào cao quá đầu người chạy dọc theo con mương, tôi không thèm qua lại hay nhìn mặt nó nữa!

Người thợ lúc này nhìn thẳng vào mặt người anh một lúc, thoáng nghĩ ngợi một chút, rồi đáp:

– Vâng, thưa ông chủ. Tôi sẽ làm một cái gì đó cho ông chủ hài lòng!.

(Ảnh minh họa)

Thế là, người anh bên này để mặc cho người thợ bắt tay vào việc cưa, đục, bào…. còn ông thì tự mình vào rừng đốn thêm cây, mãi cho tới trời sẫm tối mới về, cũng là lúc anh thợ mộc đã hoàn tất công việc của mình. Mời người anh ra xem. Khi tới gần, bỗng người anh trợn mắt, há hốc mồm…

-Sao! Sao không có hàng rào nào hết vậy???

Thay vào đó, người thợ kia đã làm một chiếc cầu nối liền hai bờ con mương của người em mới đào… người anh đứng lặng một lúc… và rồi… mạnh dạn bước qua cầu đi về phía nhà người em…!

Sáng sớm ngày hôm sau. Khi người thợ mộc chuẩn bị khăn gói lên đường, hai anh em nhà nọ nắm chặt tay nhau rồi cùng nói: Hay anh ở lại vài ngày nữa đi, chúng tôi có nhiều việc cần anh làm!

Người thợ mộc đáp: “Xin cảm ơn các ông, còn nhiều cây cầu nữa đang chờ tôi”.

(Ảnh minh họa)

Vậy đấy, đừng nên để 1 tranh chấp nhỏ làm tổn thương một thâm tình lớn… Hãy trân quý những người xung quanh ta khi còn có thể. Bởi vì, không biết lúc nào chúng ta sẽ mất họ đâu…

Sống cho trọn vẹn kiếp người .

Buồn vui, yêu ghét, khóc cười cũng qua.

Đường nào gần, lối nào xa .

Trở về cát bụi cũng là hư vô…

Những tranh chấp nhỏ kia, có cũng được, không có cũng được. Nhưng tình thân, thâm tình bao nhiêu năm, khi đã mất đi rồi, sẽ chẳng bao giờ tìm lại được nữa…

(Ảnh minh họa)

Ngay bây giờ, hãy trân trọng những người thân yêu đi, một cuộc điện thoại cũng chẳng khiến ta mất đi quá nhiều thời gian nhưng hình như ai cũng lấy cớ quá bận rộn mà không thể bỏ ra dù chỉ là 2 phút gọi về nhà. Công việc, deadline, giấy tờ, số má… tất cả điều đó cuốn lấy chúng ta, khiến ta dần quên đi hình ảnh mẹ vẫn đang ngồi chờ bên mâm cơm hay cha vẫn đi lại ngóng trông ngoài cửa. Sẽ chẳng có điều gì quá muộn, chỉ là chúng ta có đủ trân trọng tình thương ấy hay không mà thôi.

Ngay bây giờ, hãy trân trọng những người thân yêu đi, đừng chỉ nghĩ rằng đi làm để gửi tiền về nhà mới là điều quan trọng nhất. Với cha mẹ, với những người yêu thương ta thì điều quan trọng nhất chính là ta được hạnh phúc, khỏe mạnh và mọi người có thể quây quần bên nhau. Suy cho cùng, vật chất cũng chỉ là vật ngoài thân, đừng để bản thân bị cuốn theo vật chất mà quên đi điều cốt yếu của cuộc sống chính là tình cảm, là gia đình, là những người thân yêu.

Ngay bây giờ, hãy trân trọng những người thân yêu đi, đừng chỉ mãi cắm mắt vào màn hình máy tính hay điện thoại. Đã đến lúc bạn bỏ điện thoại xuống và nói chuyện cùng cha mẹ. Trong mắt cha mẹ, con cái dù lớn đến đâu cũng chỉ là đứa trẻ, thế nên chúng ta hãy cứ mãi là đứa trẻ trong lòng người đi, bởi ngoài kia không ai thương ta như họ đâu…

Có thể bạn sẽ quan tâm