Trang Chủ » Dòng tin nhắn không ký tự nhưng đầy tình cảm của bố dành cho con gái, bất giác sống mũi cay cay…

Dòng tin nhắn không ký tự nhưng đầy tình cảm của bố dành cho con gái, bất giác sống mũi cay cay…

by Tường Vi
47 Lượt xem

Bố tôi đã hơn hơn 70 tuổi, tôi mua cho cụ một chiếc điện thoại di động để tiện liên lạc. Nhìn thấy ảnh mình trong điện thoại, bố có vẻ thích lắm, cười vui như đứa trẻ được quà…

(Ảnh minh họa)

Bố cầm điện thoại, sờ sờ, ấn ấn, nâng niu như một vật báu. Bố tôi là một người cả đời vất vả, tôi biết, người cần kiệm như bố sẽ không nỡ gọi điện thoại nên tôi dạy bố cách nhắn tin.

Bố già rồi, những thứ hiện đại thế này rất khó để nắm bắt. Tôi cố gắng chỉ cho bố từng chút một, bố gật đầu ậm ừ nhưng nhìn vào đôi mắt đục đang nheo lên đầy căng thẳng, tôi biết bố vẫn chưa hiểu rõ cách dùng.

Khi sắp về thành phố, tôi nói với cụ: “Bố ơi, có chuyện gì thì bố cứ gọi điện thoại cho con nhé!”

Bố tôi giơ chiếc điện thoại lên: “Bố sẽ nhắn tin cho. Ừm, nhắn tin cho đỡ tốn tiền.

Tôi cười nhẹ, tôi rất hiểu bố.

(Ảnh minh họa)

Khi lên xe, điện thoại tôi môt lát sau báo tin nhắn đến, không cần đoán tôi cũng biết là tin nhắn của bố. Nhưng là một tin nhắn trắng. Tôi mỉm cười, lòng ấm áp lạ. Tôi hiểu bố muốn hỏi tôi đã lên xe chưa.

Tôi lập tức nhắn tin lại. “Bố ơi, con lên xe rồi ạ.”

Về đến nhà, bố lại gửi cho tôi một tin nhắn không lời. “Con về đến nơi rồi bố ạ. Bố ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé!”

Và thế là, những ngày sau đó, như một thói quen, cứ cách 3 ngày, bố lại gửi cho tôi một tin nhắn. Tin nhắn không có nội dung nhưng tôi hiểu những điều bố muốn nói. Lần nào tôi cũng trả lời tin nhắn của cụ.

“Bố ơi, cả nhà con đều rất tốt ạ!”

“Bố, công việc của vợ chồng con rất thuận lợi. Anh Tùng được lên chức trưởng phòng rồi ạ.”

“Bé Bông học hành tiến bộ lắm bố ạ! Con bé nhớ ông ngoại, cuối tuần này vợ chồng con cho bé về thăm ông”

(Ảnh minh họa)

Và cứ như vậy, tôi luôn nhận được những tin nhắn không lời nhưng đầy ắp quan tâm của bố. Chỉ cần xem tin nhắn, là tôi có thể tưởng tượng ra cảnh bố đang ngồi trên chiếc tràng kỷ quen thuộc, ông cụ cẩn thận dò từng số, nhắn tin cho tôi. Có lúc, tôi còn tưởng ra nét mặt vui mừng khi cụ nhận được những tin nhắn bình an từ con gái…

Vừa qua, ngày 17 tháng 5 là sinh nhật lần thứ 40 của tôi. Ngày hôm đó, khi đang cùng bạn bè tổ chức bữa tiệc nhỏ, điện thoại tôi rung lên. Là tin nhắn của bố, nhưng lần này lạ hơn, tôi hết sức ngạc nhiên vì đó không phải là tin nhắn trắng. Trong tin nhắn ghi vẻn vẹn con số “40”.

Tôi không chắc chắn được bố đã phải mày mò bao lâu để có thể viết ra được con số đó, nhưng đối với tôi, đằng sau con số ấy, đằng sau tin nhắn ấy là tình yêu thương, là sự quan tâm, là niềm hạnh phúc của bố tôi dành cho con gái.

(Ảnh minh họa)

Tôi đã 40 tuổi, vậy là bố cũng đã già hơn rất nhiều rồi…. Đọc tin nhắn của bố, bất giác sống mũi tôi cay cay, nước mắt tràn ra lúc nào không biết…

Có thể bạn sẽ quan tâm