Trang Chủ » Biệt đội chạy đua với tử thần: Bố mẹ mất vì Covid-19, chỉ dám khóc một chút rồi tiếp tục đưa F0 đi cấp cứu

Biệt đội chạy đua với tử thần: Bố mẹ mất vì Covid-19, chỉ dám khóc một chút rồi tiếp tục đưa F0 đi cấp cứu

by Tường Vi
67 Lượt xem

Câu chuyện có thật đằng sau đội xe tình nguyện chuyên chở F0 tại Sài Gòn, nhận tin người thân mất vì Covid-19 khi đang thực hiện nhiệm vụ, một tài xế chỉ dám khóc một chút rồi nén đau thương, tiếp tục chở F0 đi cấp cứu.

Bố mất vì Covid-19, mẹ 80 tuổi và chị gái lần lượt thành F0, chỉ dám khóc một chút rồi lại làm nhiệm vụ

Một buổi chiều ngày 10/8, tài xế của đội xe tình nguyện, anh Nguyễn Duy Điệp (ngụ P.14, Q.10, TP.HCM) nhận cuộc gọi khẩn từ người chị gái thông báo:”Bố mất trong viện rồi”. Cúp máy, anh Điệp chỉ còn biết bật khóc trên chiếc xe taxi.

Suốt chuyến xe “đặc biệt” hôm đó, anh Điệp cầm vô lăng mà nước mắt chảy không ngừng. Mặc dù ban lãnh đạo đề nghị cho anh được trở về thăm gia đình. Thế nhưng, anh Điệp từ chối, quệt nước mắt rồi tiếp tục chuyến xe chở trang thiết bị đến các trung tâm y tế đang cần. Anh không muốn có thêm F0 nào mất vì Covid-19 nữa.

Anh Điệp kêt, ngày anh đề nghị đăng ký tham gia đội xe tình nguyện chuyên chở F0 và trang thiết bị y tế tại TP.HCM, bố anh ủng hộ lắm! Chỉ mới chiều hôm trước, bố anh được chuyển vào BV Chợ Rẫy sau một cú ngã nặng, qua xét nghiệm Covid-19 cho kết quả dương tính. Đến chiều hôm sau thì không thể qua khỏi.

Anh Điệp tâm sự: “Khi đó về không giải quyết được gì nữa, có khi còn mang thêm dịch bệnh cho mọi người nên mình nhắn anh chị lo lắng mọi thứ còn lại cho bố. Buồn lắm chứ! Vì từ chỗ mình tập kết đến nhà chỉ mất 15 phút thôi. Nhưng mình tin bố sẽ hiểu và sẽ tự hào về quyết định của mình”.

Chưa hết, khi đau thương còn chưa kịp nguôi ngoai, thì 2 hôm sau, anh Điệp tiếp tục đón nhận tin chị gái và mẹ lần lượt trở thành F0, vợ con anh buộc phải đi cách ly nơi khác. Anh nghẹn ngào:” Mẹ thì đã ngoài 80 còn nhiều bệnh nền nên giờ mình chỉ còn biết mong cầu bình an”.

Biệt dội chạy đua với tử thần. (Ảnh chụp màn hình)

Một buổi sáng tháng 8 của anh Thanh Văn Nới (ngụ P. Linh Xuân, TP. Thủ Đức) cũng sẽ mãi là một ngày không thể quên. 7 giờ sáng, vợ anh Nới vẫn còn gọi điện nhắc khéo chồng chuyện mặc đồ bảo hộ kỹ càng. Mấy hôm rồi, chị xem tin tức số ca nhiễm tăng liên tục trên tivi mà lòng bồn chồn không yên.

Rồi 10 phút sau, chị tiếp tục gọi và bật khóc báo tin: “Má mất rồi anh! Má mất rồi anh”, rồi mình khóc theo. Lúc đó mình đang nhận lệnh chở F0, đường về Thủ Đức thì không thể đi được nữa nên mình mới đành bảo cố ấy ráng sắp xếp cho má ra đi an lành”. “Khi nào hết dịch anh sẽ về thắp cho má nén nhang”, đó là câu cuối cùng anh Nới kịp hứa qua điện thoại.

Hàng ngày thấy nhiều F0 cận kề cái chết, có nhà một lúc vài F0 nguy kịch

Trung bình mỗi ngày, mỗi tài xế trong nhóm nhận chở từ 5-6 ca F0, riêng thời điểm cam go số lượng có thể tăng hơn 10 ca/ngày. Họ được mệnh danh là “Biệt đội chạy đua với tử thần”, mang trên mình nhiệm vụ cao cả khi phải tận dụng từng phút từng giây để giành giật sự sống cho bệnh nhân nguy kịch.

Biệt đội được lập ra từ ngày 28/7, theo phối hợp giữa Sở Y tế TP.HCM và Tập đoàn Mai Linh, 200 xe taxi đã được chuyển đổi công năng thành xe cấp cứu, chuyên chở F0 trên địa bàn.

Thế nhưng, chính họ – những người trực tiếp tiếp xúc, cấp cứu F0 lại chính là lực lượng dễ lây nhiễm dịch bệnh cao nhất. Có hôm đã quá nửa đêm mà điện thoại anh Điệp vẫn réo liên tục. Người phụ nữ khóc phía bên kia đầu dây khi người thân đang nguy kịch nhưng không thể ra khỏi nhà vì quá giờ giới nghiêm. Chẳng kịp nghĩ ngợi, anh Điệp và đồng đội liền lên đường.

Anh Điệp kể: “Lúc tới thì người ta đã nằm mê man rồi, mình phải chở đi suốt 5-6 tiếng đồ hồ mới có thể tìm được cơ sở cấp cứu tiếp nhận bệnh nhân…”.

Anh Nới kể lại, có buổi sáng đặt chân vào ngôi nhà trong một hẻm nhỏ ở quận 8, bà mẹ ngoài 60 tuổi nằm trên giường đã hôn mê, chẳng còn cử động. Cả ekip y bác sĩ phải tích cực cấp cứu, ẵm bệnh nhân lên xe chạy đi. Đến khi quay lại thì tới lượt 2 người con gái cũng bắt đầu yếu dần.

“Có khi bệnh nhân vào tới trong viện rồi mà oxy bệnh viện không đủ, mình lại phải ra xe lấy tạm bình dự trự để cấp cứu tạm thời. Lúc đó, mình hiểu chỉ cần chậm vài phút là đôi khi một bệnh nhân sẽ nguy kịch” – anh Nới tâm sự.

Khi nào thành phố hết F0, hết dịch thì mình mới trở về!

Ngày ngày đối diện với tình huống ngàn cân treo sợi tóc, làm việc liên tục 24/24h trong bộ đồ bảo hộ khiến cơ thể mất nước, thiếu oxy trầm trọng. Thế nhưng, thay vì thấy mệt, “biệt đội chạy đua với tử thần” lại càng trân quý công việc cấp cứu F0 của mình trong thời điểm này hơn.

Anh Điệp nói :”Trước đây mình là người chở bệnh nhân tai nạn giao thông, đột quỵ, tự vẫn ra vào bệnh viện liên tục nên mình rất hiểu cảm giác mất người thân ngay trước mặt. Khi dịch bệnh bùng lên ở Sài Gòn, mình biết rằng tài xế taxi là người có thể giúp đỡ người dân kịp thời và hợp lý nhất nên không nghĩ ngợi gì mà đăng ký ngay. Rất may cả gia đình rất ủng hộ” .

Còn anh Nới thì tâm sự: “Nhiều trường hợp mình cứu được bệnh nhân, họ gọi điện cảm ơn làm mình xúc động lắm! Như cái hôm anh chở một cô kia sốt 39 độ ở Lý Thường Kiệt chuyển đi viện. Đến khi hết bệnh, cô gọi, bảo hôm đó là ngày cô may mắn nhất vì gặp được mình mới giữ được mạng sống”.

Khi biết ý nghĩa công việc của anh, bây giờ gia đình các anh đều ủng hộ, mặc dù lúc đầu cũng lo lắng, phản đối ghê lắm. Anh tủm tỉm nói: “Gia đình gọi 5-6 cuộc mỗi ngày, dặn dò giữ sức khoẻ suốt. Mình thì tranh thủ ăn rồi ngủ lúc nào hay lúc đó. Vì mình biết khi nào thành phố này hết F0, dịch thì mình mới trở về”.

Vài phút sau, chiếc điện thoại lại “nổ” một cuộc gọi gấp. Nghe xong, anh bảo tôi: “Đấy! Lại lên đường”, rồi chiếc xe lại lao đi trong đêm tối. Khi đó, chiếc đồng hồ trên tay cũng đã điểm gần 0h.

(Nguồn bài và ảnh chụp từ màn hình Soha)

Có thể bạn sẽ quan tâm