Trang Chủ » Cả nhà F0, ba qua đời, bé trai 8 tuổi xin mẹ đi tìm cây đèn thần để hồi sinh cho ba

Cả nhà F0, ba qua đời, bé trai 8 tuổi xin mẹ đi tìm cây đèn thần để hồi sinh cho ba

by Hồng Văn
255 Lượt xem

Cả nhà nhiễm Covid, con 8 tuổi bất chợt mất ba

Hiện nay 4 mẹ con chị Huỳnh Thị Tấn Danh (44 tuổi, giáo viên) đang sống trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong hẻm 56, đường Bùi Minh Trực (phường 5, quận 8, TP. HCM).

Trước đó, chồng chị là anh Lộc (47 tuổi) không may qua đời vì nhiễm bệnh, căn nhà nhỏ trở lên vắng hẳn tiếng cười. Trước kia, mỗi ngày anh Lộc thường làm hết mọi việc trong nhà. Anh từ dọn dẹp nhà cửa, lo cơm nước, đưa đón con cái để chị Danh an tâm công tác, giảng dạy tại trường. Mấy đứa nhỏ vì thế cũng thân thiết với ba hơn mẹ.

Trước đó, vào hồi đầu tháng 7/2021, khu dân cư bắt đầu xuất hiện nhiều ca nhiễm, dù đã rất cẩn thận nhưng cả gia đình chị Danh lần lượt đều phát hiện dương tính.

Chị nghẹn ngào chia sẻ: “Ban đầu chị phát hiện mình có triệu chứng của bệnh nên tự cách ly, 3 ngày sau chị thấy khỏe lại thì ảnh với đứa con gái lớn nhiễm bệnh. Vì giai đoạn đó bệnh viện quá tải nên cả nhà quyết định tự điều trị ở nhà.

Nhưng rồi 2 ngày sau ảnh khó thở, ảnh mới lấy xe máy chở đứa con gái vô BV Nguyễn Tri Phương. Đến BV được 3 ngày thì anh mất”.

Chồng ra đi quá đột ngột khiến mấy mẹ con chị Danh rơi vào trạng thái khủng hoảng. Trong khi nhận được tin chồng mất, 2 đứa con gái của chị vẫn đang là F0 phải nằm điều trị tại bệnh viện. Ở nhà, 2 mẹ con chị Danh lúc này trải qua chuỗi ngày tồi tệ nhất.

Chị bật khóc nhớ lại: “Bênh này nó làm cho con người mình không biết trước được điều gì, chị không thể nghĩ chỉ có một vài giờ, cuộc sống của chị lại thay đổi như vậy. Trước khi chồng chị vào viện, ảnh vẫn ăn uống, tập thể dục, còn kho nồi cá cho mấy mẹ con nữa… Rồi đùng một cái, bệnh viện báo về, ảnh mất”.

Chị Danh nói, cái hôm chị nhận tro cốt của chồng, chị cũng không thể tận tay đưa chồng đến chùa để an táng vì cũng đang là F0. Lúc ấy, chị Danh chỉ có thể lập bàn thờ tạm để thờ chồng. Ngay cả bức hình chân dung của chồng, chị vẫn chưa thể nào ra ngoài để làm được.

Con trai của chị Danh.

Riêng 2 đứa con gái điều trị tại bệnh viện, cứ lâu lâu gọi điện về hỏi thăm ba. Chị cố gạt nước mắt để nói chuyện, động viên con chiến đấu để nhanh hết bệnh rồi về nhà. 21 ngày sau, 2 đứa con gái trở về thì chẳng còn nhìn thấy ba nữa, 3 đứa trẻ đã thành mồ côi.

Bé trai 8 tuổi mất ba: “Con ước cho ba được hồi sinh lại”

Con trai của chị Danh, bé Huỳnh Lê Hiếu Tài (8 tuổi) liên tục kể về ba không ngớt lời. Trong ký ức của một đứa trẻ 8 tuổi, ba Lộc là người cao lớn, hay nấu ăn cho cả gia đình, đặc biệt là người dạy em chơi đánh cờ.

Hai tháng qua bé không còn nữa sự quan tâm, lo lắng của ba, thằng bé nhớ thương ba da diết. Chị Danh kể: “Thằng bé nhớ ba nó lắm, nó hỏi chị có phải có cây đèn thần là mình ước được đúng không. Nó muốn tìm cây đèn thần để ước cho ba được hồi sinh trở lại, nghe con nói vậy, chị chỉ biết ôm con mà khóc”.

Bé Hiếu tài thỏ thẻ: “Con tên là Lê Huỳnh Hiếu Tài , năm nay con 8 tuổi, học lớp 3/7. Ba con mất rồi, trước đây ba chơi cờ tướng với con, mà thường con hay thắng ba, có mình ba trong nhà này biết chơi cờ thôi, con nhớ ba nhiều lắm”.

Processed with VSCO with c8 preset

3 đứa con là niềm động lực lớn nhất giúp chị Danh tiếp tục với cuộc sống

Bé trai dù mới 8 tuổi nhưng rất hiểu chuyện, từ ngày ba mất, con cũng ngoan ngoãn hơn, không còn nhõng nhẽo với mẹ như trước.

Hiếu Tài ngây ngô nói: “Con nhớ ba cũng nhiều, có một lần con mơ về ba. Con mơ là con cúng ba xong, cầu mong ba thì ba về. Có một lần con ngủ con khóc nữa, con nhớ ba…”.

Với Hiếu Tài, ba Lộc là một điều gì đó đặc biệt nhất trong ký ức của con. Nhiều lúc con hỏi mẹ, cây đèn thần có thật hay không, con ước mình có cây đèn thần để giúp ba được hồi sinh trở lại. Nhưng có lẽ, đến suốt cuộc đời này, Hiếu Tài chỉ có thể gặp lại ba trong những giấc mơ.

Processed with VSCO with c8 preset

Cậu bé 8 tuổi hồn nhiên chia sẻ: “Điều ước đầu tiên của con là mong hết dịch bệnh. Điều ước thứ 2 là ba được hồi sinh lại. Con muốn ba hồi sinh để ba chơi cờ tướng với con, để ba nấu đồ ăn cho gia đình. Ba mất rồi, con thấy nhớ ba lắm”/

“Tại sao con lại ước mau hết dịch bệnh?”

“Con mong hết dịch bệnh vì dịch bệnh nhiều quá, chết nhiều quá nên con mới mong như vậy. Con sợ lắm, con sợ những bạn khác sẽ mất ba giống con…”

Câu trả lời hồn nhiên của đứa trẻ 8 tuổi khiến chúng tôi chết lặng, những đau thương, mất mát mà đại dịch gây ra là quá lớn. Con mất cha mẹ, vợ chồng lạc mất nhau là những gì đã và đang xảy ra. Ước gì một sớm mai thức dậy, Sài Gòn sẽ bình yên, không còn bất cứ cảnh chia ly nào diễn ra nữa…

Câu bé nói: “Con thương mẹ nhiều lắm, sau này con lớn lên con sẽ bảo vệ mẹ”.

Có lẽ sau nỗi đau đớn khi mất đi người chồng, giờ đây sự ngoan ngoãn của các con là niềm động lực lớn nhất để người mẹ ấy tiếp tục với cuộc sống. Hi vọng và chờ mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với tổ ấm không còn trọn vẹn của 4 mẹ con Hiếu Tài.

Có thể bạn sẽ quan tâm