5 cô gái cắt phăng mái tóc dài vào BV dã chiến Sài Gòn chống dịch

Những cô gái tuổi mới đôi mươi, nhưng đã quyết định “xuống tóc” tình nguyện tham gia chống dịch ở bệnh viện dã chiến

(Ảnh chụp màn hình)

Vào sáng ngày 27/8, 5 cô gái tình nguyện kết thúc một đêm làm việc tại Bệnh viện hồi sức Covid-19 ở phường Tân Phú, thành phố Thủ Đức, lên xe trở về điểm tập kết, theo Thanh Niên.

5 cô gái xa lạ trở nên thân thiết với nhau


Dù vừa trải qua một đêm thức trắng, nhưng khi vừa về đến nơi tập kết là Nhà thiếu nhi TP. Thủ Đức thuộc quận 9 cũ, 5 cô gái ai nấy đều vui đùa, tràn đầy năng lượng.


Trong nhóm, một thành viên là Trần Ngọc Bích Phương đang theo học tại Trường trung cấp nghề Arena Multimedia, chia sẻ cả nhóm âm thầm giấu gia đình đăng ký làm tình nguyện, nhưng sau đó đều được người thân ủng hộ tuyệt đối.

(Ảnh chụp màn hình)

Mới đầu, các cô gái này chỉ là những người xa lạ với nhau. Thế rồi như một cái duyên, họ được sắp ở chung phòng rồi trở nên thân thiết như một gia đình. Tại bệnh viện dã chiến, 5 cô gái hầu như làm tất cả các việc không tên, hay cả việc như vệ sinh, thay tã, cho bệnh nhân ăn, lau sàn nhà…

Phạm Thị Thùy Trang (25 tuổi, thành viên trong nhóm tâm sự: “Lúc đầu cũng hơi bỡ ngỡ nhưng nhờ sự hướng dẫn của anh chị đi trước mà chúng tôi đã thuần thục hơn. Đó là động lực để chúng tôi tiếp tục góp phần giúp giảm tải cho đội ngũ y bác sĩ”.

Bích Phương thú nhận, khi đi chống dịch, cô cảm nhận được nhiều thứ hơn trong cuộc sống này. Giờ đây, cô đã biết cách chăm sóc bệnh nhân, giặt giũ, vượt qua nhiều chuyện tế nhị khi thay tã cho bệnh nhân.

Cùng nhau ‘xuống tóc’: đi chống dịch không cần xấu đẹp nữa!

Tham gia chống dịch lần này, những cô gái không ngờ mình có nhiều quyết định mà trước kia chưa từng nghĩ tới. Đó là cắt đi mái tóc dài. “Thường con gái tóc dài khi mặc đồ bảo hộ rất vướng. Để bảo vệ bản thân không bị lây nhiễm chéo nên bọn em quyết định cắt đi mái tóc”, tình nguyện viên Nguyễn Trần Ngọc Lan (21 tuổi, làm bảo mẫu một trường mầm non) lý giải.

(Ảnh chụp màn hình)


Thế rồi 4 trong 5 cô gái nhờ sư cô cắt đi mái tóc trong những ngày đầu mới vào bệnh viện dã chiến.

Thùy Trang nói:“Lúc mới cắt xong, bọn em nhìn vào gương thấy lạ lạ, buồn một xíu rồi cũng vui lại. Với lại đi chống dịch không cần xấu đẹp nữa. Nó không quan trọng. Giờ quan trọng là lo tính mạng của mình và cho mọi người thôi”.

(Ảnh chụp màn hình)

Tại bệnh viện dã chiến, các cô gái đã có nhiều kỷ niệm không thể quên, trong đó, không thể không kể đến những lần chăm sóc bệnh nhân.

Trong những dòng nhật ký trên Facebook, Lê Thị Đài Trang, sinh viên Trường trung cấp tổng hợp Đông Nam Á, ghi chép lại mỗi ngày trong hành trình làm tình nguyện. “Tôi nhớ nhất là lần hứa đọc kinh cho cô Bảy nhân dịp tháng 7 Vu Lan. Nhưng hôm sau cô yếu, phải cắm ống thở. Khi tôi vào cầm tay cô thì cô đã không cử động được nữa. Rồi tôi đọc kinh cho cô nhưng tôi biết cô vẫn còn nghe. Đến hôm sau thì cô ra đi”…

(Ảnh chụp màn hình)

Mang năng lượng tích cực đến cho mọi người

Điều đặc biệt ở các cô gái trẻ, ấy là dù gặp nhiều chuyện buồn, nhưng các cô gái làm tình nguyện vẫn luôn mong muốn mang điều tích cực đến với bệnh nhân. Họ đều cố gắng tạo sự vui vẻ và chọc cười bệnh nhân mỗi khi đi đâu, chăm sóc ai.


Đối với Phương, Trang hay Lan thì một tháng làm tình nguyện ở bệnh viện dã chiến đã dạy cho họ sự trưởng thành, lòng can đảm và biết nhẫn nhịn nhiều thứ.


Đài Trang trải lòng: “Tôi muốn gửi gắm đến những bạn trẻ rằng còn sức khỏe thì nên cống hiết hết mình với việc tình nguyện. Bởi thanh xuân sẽ không bao giờ trở lại lần nữa. Chuyến đi này đối với chúng tôi là được hơn là mất”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.